ME

ME

Chủ Nhật, 6 tháng 9, 2009

trong lúc ấy

Gió cứ rít qua lòng thị trấn, bần bật từng cơn, và tôi thì cứ cố gắng mà đi ngược chiều gió. Bụi mờ bị cuốn lại phía sau, mái tóc ngắn lã chã lại phía sau, chỉ có những nỗi niềm là neo lại ở trong lòng. Tôi không cho phép mình khóc trong lúc ấy, một chốc cũng không được. ** là ai, yêu là thế nào, có phải là cảm giác hẫng hụt như thế này không..?? Khi tôi nói rằng tôi sẽ quên **, nghĩa là tôi đang cố gắng nhớ ** lần cuối, nhớ cho thật trọn vẹn và đã đời một lời nói, một bóng hình để rồi qua cơn mộng mị, tôi chỉ còn có thể thấy được ** từ trong cơn đau hồi ức...

Bị cơn ác mộng ấy bủa vây ngay cả khi thức, nó trâng tráo nhìn tôi như thể là người chiến thắng. Thì đành phải chấp nhận cho tôi và ** một khoảng trống. Hai con người khác nhau, gặp gỡ [một trong số đó phải lòng kẻ còn lại] và rồi tạm biệt nhau, mải miết đi tìm những điều chưa biết rõ. Mà trớ trêu thay, tôi lại là kẻ chóng yêu mà rất khó để quên, thế nên trong khi mà ** đang nhẹ tênh ở một nơi nào đó thì tôi vẫn ngồi ở thị trấn này mà tự thấy mình ngả nghiêng, chếnh choáng, lòng bàn tay thì cứ buôn buốt như là vừa trải qua một vết xước nào... ** quên bẵng tôi trong một sớm ngày, còn tôi, tôi trở về làm bạn với cơn nông nổi say khướt đời mình...

P.S : tôi viết cho mình, gom hết tro tàn theo gió thả xuôi...

5 nhận xét:

  1. thương em hok chị, hức hức...

    Trả lờiXóa
  2. thả trôi theo gió, để gió cuốn đi vậy!

    mừng em đã biết xót thương tình yêu. và chúc em chóng lành! :)

    Trả lờiXóa
  3. hì, dĩ nhiên là sẽ lành, nhưng em chị sợ mình bị thương thêm 1 lần nữa.

    Trả lờiXóa
  4. Bênh ngày cũ, lại tự đến tìm. Gió nhiều quá, gió mang nỗi buồn, phả vào em, lạnh ngắt. Im như tờ, lắng nghe, và nhói.

    Trả lờiXóa