ME

ME

Thứ Ba, 27 tháng 10, 2009

mùa đã về...

Mỗi khi nhìn những chuyến xe màu cam lững thững rời Sài Gòn, em lại cứ ước gì mình được ngồi ở trên ấy, rồi một chốc nữa thôi, em sẽ được chạm vào sương mù, được thấy dốc cao, thấy thung sâu và những hàng thông reo tít tắp. Ôi Đà Lạt của em, mùa đông của em!! Em đánh rơi trái tim mình ở đó nên lúc nào cũng muốn quay về nhặt lại. Có thể em sẽ tìm thấy nó giữa lòng hồ Xuân Hương dịu dàng lăn tăn sóng, hoặc là dọc những chặng đường chênh chao ngược dốc, cũng có khi là trong cái không gian lạnh tê người nơi đó, bần bật rét, bần bật gió, cồn cào thoả thuê...

Gần hai năm, mùa đông lại đang tìm đường về với em, cuộc hội ngộ giữa tự nhiên và con người bỗng trở nên lãng mạn và day dứt quá. Trong ký ức của em, em nhớ rõ cảm giác xao xuyến khi bước những bước đầu tiên trên phố núi, mãi mãi là thứ cảm giác chẳng thể phai mờ, cho dù sau này em có thể đến được một nơi cao hơn và lạnh giá hơn. Chợ đêm đà Lạt, những nàng con gái hây hây má, con đường trải dốc cong theo thung lũng chênh vênh, những hàng cà phê mở cửa tận nửa khuya, và còn cả sắc vàng cúc quỳ đốt cháy mùa đông nữa... cho em gửi nỗi nhớ mình vào hết thảy, da diết... thầm lặng... trong tim...

Thứ Sáu, 23 tháng 10, 2009

lẩn khuất nguyện cầu

Sống hiện đại, nhưng con người ta vẫn tự nguyện đặt niềm tin vào nghi ngút khói hương. Mừi nhang thơm lừng gợi tôi nhớ về ngày Tết, ấm cúng, chộn rộn và tưng bừn. Những ngày này, lư hương nhà tôi bao giờ cũng ấm lửa, thoảng thứ mài hăng hắc mà không cảm thấy khó chịu, bà sẽ thức thật khuya để canh nồi bánh tét to đùng, còn tôi thì ngủ lăn quay khi đêm chỉ mới 10 giờ hơn. Mẹ để dành thứ nhang thơm nhất cho ngày Tết, cho sự thiêng liêng và ước mong thịnh vượng.

Ngày đưa bạn về với đất tôi cũng bắt gặp mùi hương này. Người đến đưa bạn đông thât đông, nhợt nhạt màu áo, nhợt nhạt cả những vòng hương xám trắng. chắc vì hương cay mà mắt ai cũng đỏ. Tôi đến và ra về trong tiếng nhạc kẽo kẹt nao lòng, tạm biệt bạn ở đây thôi, mình chỉ còn chung nhau hồi ức...

Hầu như mỗi lúc gần tuyệt vọng, tôi lại cứ muốn thắp một nén nhang, gửi vào đó những ước mơ, những tha thiết, những nức nở van nài, đến khi nào mình quỵ dần trên nền gạch. Chẳng có một thế lực vô hình nào cứu rỗi cho tôi, vậy mà vẫn bắt mình phải tin vào điều đó, rồi... tôi chỉ còn mỗi việc là ngồi chờ vào điều kỳ diệu. Hàng trăm, hàng vạn người khác nữa vẫn ngày ngày thắp đỏ ngọn trầm hương, mà biết đâu rằng trong số đó, nén trầm của tôi sẽ lại mang về cho tôi bình yên và may mắn, vì... biết đâu đấy...

Thứ Hai, 19 tháng 10, 2009

a ha, em buồn...

Em tự mặc định cho chúng ta những khoảng lặng, chúng ngày càng trở nên vững chắc và hoá thành những trở ngăn. Anh ra ngoài tầm tay, mờ mịt như một làn gió mùa thu nhấc mình lên những tầng cao ấy, bỏ mặc em đứng giữa con đường, ngẩn ngơ... Giận mình đã quá thản nhiên trước cái tin đó, lẽ ra em phải nấc lên, phải quay mặt đi, phải chạy trốn, phải băng đêm một mình, mà sự thật thì em đã quá thản nhiên. Một vở kịch tròn vai và em tự mãn, em đã đi qua được thời khắc đó, không có anh. Cớ gì mà anh phải sống như một kẻ nấp trong bóng đêm, còn em thì đã chán phải đi tìm, những cảm xúc của anh... em sẽ không tìm được đâu, nên... mọi sự thành ra thế này.

Một sự ra đi được báo trước. Chỉ tiếc là em không kịp ra tiễn, kỷ niệm vẫn còn vụn vằn, em kéo chăn lên tận cổ, hòng giữ lại hơi ấm cho riêng mình... Ngày mai, anh sẽ lại quây quần với những sở thích, những tự hào, những con người khác lạ, em đồng ý làm một kẻ bất động, ở thật xa và nhìn anh tung tẩy trong những ánh đèn, vàng , xanh, đỏ... Tự dưng mà em thấy nhớ cái cách anh cười trong những bức hình cũ, tựa hồ một cuốn băng rè rè rọi lại thứ xúc cảm lần đầu tiên em vấp phải, anh cười mộc mạc, ánh mắt văng ra xa xăm đâu đó, tong bức hình, đường chân trời bị đứt quãng nên em chẳng thể nhìn thấy mình ở đâu trong ánh mắt đó của anh. Đêm nay, anh hãy ngủ thật ngon và ngày mai lại như trôi vào cuộc sống.

Thứ Năm, 15 tháng 10, 2009

kết nối

Khi không mà em thấy nhớ, nhớ vô ngần, những ngày mưa gió, những đêm lặn lội vòng xe, những con người mà lần đầu tiên em gặp. Cái đội văn nghệ nó chui vô tim em hồi nào chẳng rõ, chui vô chi để giờ khi cái ngày đó nó qua rồi mà những hình ảnh thân yêu mãi hoài lục cục lạc cạc trong lòng. Đâu có ai biết là em nhớ và tiếc biết bao nhiêu.

Cho những con người thôi xa lạ

.Em nhớ nhứt con Bông, nó điên thấy ớn, hợp vai thấy ớn, em khoái cái cách nó tưng tửng trên sân khấu lẫn ngoài đời, diễn như không diễn, như có cái gì đó cồn cào trong em.

.Em nhớ con bé Trang, nó làm em chết tên chị 7, nguyên đội kiu em chị 7, đến độ mỗi khi em nghe 7 ơi 7 là biết nó lẩn quẩn đâu đó quanh mình, đâu có nhiêu ngày đâu mà em thích nó.

.Em nhớ thằng Thạch, dòm mặt nó khờ khờ dễ dụ, sẽ sai dễ bảo. Em chỉ kiu nó xách ba lô dùm em một lần, lần sau nó tự động xách cho em mỗi khi đội kịch di chuyển. Nó nhiệt tình và không sợ "nhục".

.Em nhớ con bé Hiền, giọng nó chua ơi là chua, liến thoắng một hồi em thấy mình bị đơ hết một bên tai, con này dữ dằn mà được cái tự tin, hí hí...

.Em nhớ thằng Sáng (thích kiu cái tên này hơn), sau khi tập xong vở kịch, nó đã trở thành thắng Tối, thằng Khuya, thằng Mù mịt, nếu mình còn trẻ, chắc cũng đứ đừ zí nó. Mà nó ở chung cư gì quên roài ta...

.Em nhớ con bé Trâm xinh xắn nhứt đội, cũng ham vui và quá đỗi liều lĩnh khi dám dẫn người iu lên ra mắt lũ này, tội nghiệp thằng bé.

.Em nhớ thằng Hiển, chạy hậu cần mà ngày nào đi tập cũng có mặt nó, thằng này rãnh mà nhờ zậy cũng thêm 1 miệng cười.

.Em nhớ bé Dung, đi tập nghiêm túc thấy ớn, chỉ tội nghịp em nó cái là bài nhạc của em nó bị zẫn zô ziên quá, tuy nhiên rất pro và bản lĩnh trên sân khấu.

.Em nhớ thằng đen đít, à không, Dennis, mới dòm qua tưởng thằng này chảnh, ai dè cũng dễ gần, hay chọc phá, khoái mặc đồ màu đen, hơi bị giừ trước tuổi. Mình là mình hâm mộ cặp chân bạn này, giống MJ.

--------

Không kịp ôm hun mỗi người một cái, không kịp vẫy tay một cái, không kịp xin lại số điện thoại, không kịp nói cả từ "mình thích bạn", trễ nốt...

Thứ Bảy, 10 tháng 10, 2009

dấu vết

Anh... anh hãy trả lại cho em những ngày nắng

đã ngán cái cảm giác co ro

nằm dán mắt lên tờ lịch cũ

treo ngả nghiêng trong căn phòng ẩm ướt hơi mưa...

.

Anh hãy trả lại cho em thói quen ngủ sớm

giấc ngủ tràn mộng mị

không mùi hoa thoang thoảng gió mùa

đêm trôi...

.

Và... anh đã trả cho em thật

một nỗi buồn chất ngất

tan tầm, phố đông mà không vui

như một kẻ hành khất biết mình may mắn

em nhặt được bên lề dấu vết một nụ hôn...

----------

P.S : em viết cho mình, cho tình, cho rêu.

Thứ Hai, 5 tháng 10, 2009

những bóng ngày chớp tắt

Mẹ nói, nếu em là con trai thì tốt biết mấy. Em cũng nghĩ vậy. Con gái không thích hợp để chịu đựng áp lực, không đủ khả năng để gánh vác, không đủ kiên cường trước những trách nhiệm. Chỉ bớt căng thẳng sao 10 giờ đêm, ngày nào cũng vậy... hứng trọn cái cảm giác thâm sâu từ phía sông thổi vào, đặc quánh bóng đêm, đặc quánh những nụ hôn ngầy ngật ánh đèn, ngỡ đã là lẻ loi. Giá như có thể kéo đêm dài ra, dài ra mãi... Những ngày điên cuồng với những chuyến xe, quen mặt bác tài xế, thuộc từng đoạn ổ gà, chạy đua với từng phút.

Em đi tập kịch, mấy ngày nay như một con điên, lảm nhảm tự thoại một mình, tự cười một mình, chắc bị thằng Windie nó lây. Coi như em sống trọn vẹn một lần này nữa cho trường cũ, níu kéo hoài thì cũng phải vậy thôi, thành ngôi trường trong ký ức rồi. Mà nhớ, phải tìm cái gì đó đọc, quyển nào lê thê và bi ai một chút, để học cách người ta rời bỏ khổ đau...

P.S : em viết cho mình và đơn thuần cho mình...