Mỗi khi nhìn những chuyến xe màu cam lững thững rời Sài Gòn, em lại cứ ước gì mình được ngồi ở trên ấy, rồi một chốc nữa thôi, em sẽ được chạm vào sương mù, được thấy dốc cao, thấy thung sâu và những hàng thông reo tít tắp. Ôi Đà Lạt của em, mùa đông của em!! Em đánh rơi trái tim mình ở đó nên lúc nào cũng muốn quay về nhặt lại. Có thể em sẽ tìm thấy nó giữa lòng hồ Xuân Hương dịu dàng lăn tăn sóng, hoặc là dọc những chặng đường chênh chao ngược dốc, cũng có khi là trong cái không gian lạnh tê người nơi đó, bần bật rét, bần bật gió, cồn cào thoả thuê...
Gần hai năm, mùa đông lại đang tìm đường về với em, cuộc hội ngộ giữa tự nhiên và con người bỗng trở nên lãng mạn và day dứt quá. Trong ký ức của em, em nhớ rõ cảm giác xao xuyến khi bước những bước đầu tiên trên phố núi, mãi mãi là thứ cảm giác chẳng thể phai mờ, cho dù sau này em có thể đến được một nơi cao hơn và lạnh giá hơn. Chợ đêm đà Lạt, những nàng con gái hây hây má, con đường trải dốc cong theo thung lũng chênh vênh, những hàng cà phê mở cửa tận nửa khuya, và còn cả sắc vàng cúc quỳ đốt cháy mùa đông nữa... cho em gửi nỗi nhớ mình vào hết thảy, da diết... thầm lặng... trong tim...






