ME

ME

Thứ Hai, 5 tháng 10, 2009

những bóng ngày chớp tắt

Mẹ nói, nếu em là con trai thì tốt biết mấy. Em cũng nghĩ vậy. Con gái không thích hợp để chịu đựng áp lực, không đủ khả năng để gánh vác, không đủ kiên cường trước những trách nhiệm. Chỉ bớt căng thẳng sao 10 giờ đêm, ngày nào cũng vậy... hứng trọn cái cảm giác thâm sâu từ phía sông thổi vào, đặc quánh bóng đêm, đặc quánh những nụ hôn ngầy ngật ánh đèn, ngỡ đã là lẻ loi. Giá như có thể kéo đêm dài ra, dài ra mãi... Những ngày điên cuồng với những chuyến xe, quen mặt bác tài xế, thuộc từng đoạn ổ gà, chạy đua với từng phút.

Em đi tập kịch, mấy ngày nay như một con điên, lảm nhảm tự thoại một mình, tự cười một mình, chắc bị thằng Windie nó lây. Coi như em sống trọn vẹn một lần này nữa cho trường cũ, níu kéo hoài thì cũng phải vậy thôi, thành ngôi trường trong ký ức rồi. Mà nhớ, phải tìm cái gì đó đọc, quyển nào lê thê và bi ai một chút, để học cách người ta rời bỏ khổ đau...

P.S : em viết cho mình và đơn thuần cho mình...

3 nhận xét:

  1. đọc Di sản của mất mát đi em.

    Trả lờiXóa
  2. tập vở kịch nảo thế Quăng? Tưởng em cần đọc những quyển để học cách ng ta yêu thương và rời bỏ nhau thì thì có thể chỉ!

    Trả lờiXóa
  3. @ Jera : anh quảng cáo cuốn này hoài nha :)
    @ sis Chim : em tập kịch sanh ziên cho chương trình ở trường :) -- Thì chị cứ cho em một vài lựa chọn đi.

    Trả lờiXóa