ME

ME

Thứ Sáu, 23 tháng 10, 2009

lẩn khuất nguyện cầu

Sống hiện đại, nhưng con người ta vẫn tự nguyện đặt niềm tin vào nghi ngút khói hương. Mừi nhang thơm lừng gợi tôi nhớ về ngày Tết, ấm cúng, chộn rộn và tưng bừn. Những ngày này, lư hương nhà tôi bao giờ cũng ấm lửa, thoảng thứ mài hăng hắc mà không cảm thấy khó chịu, bà sẽ thức thật khuya để canh nồi bánh tét to đùng, còn tôi thì ngủ lăn quay khi đêm chỉ mới 10 giờ hơn. Mẹ để dành thứ nhang thơm nhất cho ngày Tết, cho sự thiêng liêng và ước mong thịnh vượng.

Ngày đưa bạn về với đất tôi cũng bắt gặp mùi hương này. Người đến đưa bạn đông thât đông, nhợt nhạt màu áo, nhợt nhạt cả những vòng hương xám trắng. chắc vì hương cay mà mắt ai cũng đỏ. Tôi đến và ra về trong tiếng nhạc kẽo kẹt nao lòng, tạm biệt bạn ở đây thôi, mình chỉ còn chung nhau hồi ức...

Hầu như mỗi lúc gần tuyệt vọng, tôi lại cứ muốn thắp một nén nhang, gửi vào đó những ước mơ, những tha thiết, những nức nở van nài, đến khi nào mình quỵ dần trên nền gạch. Chẳng có một thế lực vô hình nào cứu rỗi cho tôi, vậy mà vẫn bắt mình phải tin vào điều đó, rồi... tôi chỉ còn mỗi việc là ngồi chờ vào điều kỳ diệu. Hàng trăm, hàng vạn người khác nữa vẫn ngày ngày thắp đỏ ngọn trầm hương, mà biết đâu rằng trong số đó, nén trầm của tôi sẽ lại mang về cho tôi bình yên và may mắn, vì... biết đâu đấy...

3 nhận xét:

  1. con người còn mãi tha thiết nguyện cầu, vì cuộc đời là một chuỗi những mất mát không báo trước bao giờ.

    Trả lờiXóa
  2. mà có bao nhiêu trong số đó đạt thành ước nguyện hở anh??

    Trả lờiXóa