ME

ME

Thứ Tư, 27 tháng 1, 2010

còn chút mặc cảm thôi

Em đang không ổn! Ly cà phê lâu rồi quên uống, những ngõ quen lâu rồi không tới, một vài người lâu rồi không gặp, những thắc thỏm lâu rồi mà chưa vơi. Đấy, em không hề ổn. Quá khứ tươi đẹp, chúng đòi hỏi ở em ôột hiện trạng rạng ngời chứ không nhạt nhoà như thế này. Em có chút mặc cảm. Mọi người, trong đó có anh chàng áo hồng không biết chơi piano, rồi sẽ nhìn vào em, tiếc rẻ và tội nghiệp. Biểu đồ tình cảm của em đang xuống dốc thảm hại, có ly cà phê mà sao em lần lựa mãi. Một cuộc chè chén say sưa, vài tiếng đồng hồ rũ rượi trong gian phòng tương đối hẹp ở một quán karaoke, và ban công tràn trề gió... mọi thứ đến dồn dập, qua đi dồn dập, đột nhiên em không còn gì ngoài bản thân mình cả.

Bao giờ thôi đóng vai một kẻ sống nhờ vào quá khứ. Tưởng chừng như em đã bứt mình ra khỏi tầm phủ sóng của những Mobifone, Vinafone và vân vân... Khi cảm thấy hiện tại không vui bằng hồi trước, không nhiều tiếng giòn tan như hồi trước, là khi em cần một vài cuộc hẹn hò hơn bao giờ hết. Dù rằng chỉ là đón nhau vòng vèo Sài Gòn giữa ban trưa ngợp nắng. Em sẽ hồ hởi đón nhận, để tìm lại sự cân bằng cho chính mình, để lại là một hiện tại thênh thênh như nhiều hiện tại khác. Còn một chút mặc cảm thôi, nhưng mà nghe xa lắm...

Thứ Tư, 20 tháng 1, 2010

xoã nỗi nhớ lên bờ vai ngày tháng

Mưa phùn, rét ngọt, làm em có cảm giác đang vào những ngày đầu thu. Như những gì em có thể nhớ, là vị mưa Sài Gòn lạ lẫm hiu hắt bên ngoài cửa kính phòng trọ, là những nét chì comic giản đơn mà phóng khoáng, là một vài gã trai cùng vài ba nỗi buồn khôn kể. Em mùa đó tự do đến độ rãnh rỗi, lang thang hết phố này đến quán khác, có khi chỉ một cốc vanilla mà thơ thẩn đến tận "ngõ bé xíu" ấy. Muốn mình là một con mèo nhỏ xù lông, trốn trong chăn, khỏi phải leo bus tới trường... Nhưng phòng học của em thì sẽ ấm áp và nhộn cực kỳ, thế nên em thôi làm một con mèo nhỏ, xỏ giày vào và chạy như bay ra đường... chỉ vì sớm mai rét ngọt. Khi đó... đầy tràn.

Những tháng năm trọ học trôi qua thật nhanh. Bạn bè, có đứa quay về với các vùng miền, có đứa vẫn ở lại, giờ này chắc là cũng đang gõ phím ở một nơi nào đó, trên một mạng xã hội nào đó. Bọn nó không biết có còn nhớ những sớm đi học run tê tê dù có 2-3 lớp áo, chỗ ngồi trở nên chật ních hay tại bọn mình đang ngồi sát nhau hơn..?? Câu chúc mùa cuối năm, tặng kèm thêm một nụ cười, suốt đường về nắng hửng lên, mùa đông thật ngọt. Em và bạn, xuất phát không giống nhau, giọng nói cũng khác nhau nốt, mà mình lại có chung hồi ức như một diệu kỳ. Ba năm, hay là cả trăm năm..?

- Em vẫn chưa thấy mùa đông.

- Vậy anh sẽ dẫn em đi tìm mùa đông.

- Ở đâu?

- Trên cao nguyên...

Thứ Sáu, 15 tháng 1, 2010

những chuyện lãng nhách

Mùa gì mà ai nấy thi nhau cưới hỏi tùm lum, bạn bè lâu lâu gặp lại thấy chúng nó cứ tủm tỉm cười, mình hiểu. Bọn bây cứ cưới nhau đi, sướng sớm rồi chán sớm chúng mày ạh [em cứ nghĩ thế và tự... an ủi mình] Cứ mỗi lần nghĩ đến "viễn cảnh" ấy của mình là em lại nổi hết cả da gà. Bởi ba mẹ chắc là sẽ không quen với việc bị cướp con gái kưng, pạn pè không quen với một em líu ríu bên một thằng đờn ông nào đó [bọn nó chỉ quen với việc em quánh đập hành hạ những thằng đờn ông mà thôi]. Thế, nên giờ em vẫn thế. Em phải tìm cho bằng được cái người ấy, cái người hai mươi mấy năm trời núp trong bóng tối làm em mòn mỏi chờ, mai mốt gặp chắc là sẽ giận lắm lắm.

Hôm nay em xuất hành zô lớp sau gần nửa tháng trời lười học nằm nhà. Thiệt là tội nghiệp cho thân em, ngồi học mà cứ cầm bút vẽ vời, nhìn thầy mà cứ ước gì thầy là cái anh hay đi thông báo khi giáo viên trễ giờ [kể từ bây giờ thì em coi như anh ý là động lực để em bước tới trường roài] Tự dưng mà hôm nay trời quá nhiều gió, đêm em về mà lạnh tê tê, thèm zề nhà nhanh nhanh, chui zô chăn nằm coi phim Hàn Quốc. Với em, cuộc đời thế là đủ, là tròn trịa. Hức... mà cái sờ tu đi ô của em nó hành em ghê gớm, mấy tháng trời ăn không ngon ngủ không yên với nó, mà sao em chẳng sụt cân nào, lạ thật đấy. Nó khai trương được 2 ngày rùi, tình hình chắc là em sẽ cắm câu ở thị trấn này dài dài...

Thứ Bảy, 9 tháng 1, 2010

trách mùa

Thời tiết ở những nơi khác nhau thì không giống nhau. Em buồn ghê gớm. Em muốn chúng ta cùng nhau vươn vai trong cái lạnh dịu dàng mỗi buổi sớm, lê la quán xá mỗi đêm trời cuồng nhiệt gió. Khi đó, em thích thêm cho mình một chiếc khăn cổ, vai nghiêng hẳn về phía bên trái, ở hai nơi xa mà như là vẫn cùng nhau. Chỉ có điều... chắc là ngoài em ra, chẳng có ai biết được những tán phượng thưa bóng trên thị trấn lúc này. Ở nơi nào khác, chắc là gió sẽ lên chậm hơn nơi này. Em thôi không nhốt chung những linh tính có thể xảy ra vào bán cầu não của mình, đôi khi chỉ là vì trong một thời tiết hiền ngoan hơn, mà người ta không nhớ em nhiều như em ngồi nhớ giữa mưa gió miệt mài.

Có bao xa đâu mà mình không gặp được. Chúng ta không gặp nhau và đổ lỗi cho nắng mưa, quên mất rằng hình như mỗi ngày trôi qua, ta lại quên nhau thêm một chút... Sài Gòn vẫn mãi mãi là sài Gòn, mãi mãi đun khô ký ức em gầy cong như chiếc lá, chỉ thiếu nữa một câu thơ là thành ra mùa thu. Em lại kỳ dị mơ thấy thu giữa xuân tràn thế này mới lạ. Mùa nào rồi mà nhiệt độ Sài Gòn vẫn cao, phải đợi đến tận bao giờ thì mới nguội được những xôn xao lúc này. Ôi, em lan man bây giờ ngồi nói chuyện tiết trời...

Thứ Hai, 4 tháng 1, 2010

thiếu một vé khứ hồi

** đến và mang cho em một vài đêm mất ngủ. Em nằm quay mặt vào vách tường, nghe lạnh, chốc chốc lại quay ra và chạm phải mênh mông. Cứ thế mà đến hơn nửa khuya... chỉ muốn nhắn một sms mà em cần nhiều thế nghị lực, ** ơi. Rồi thì ** sẽ đọc và ấn nút out ra khỏi inbox, không thương tiếc. Thậm chí là ** vất cái điện thoại đi đâu đó, lăn đùng ra ngủ, hết chuyện. Hình như em làm phiền **, hình như sms của em làm bộ nhớ phone ** đầy, hình như ** vừa phải bị trì trệ một vài việc gì đó... chỉ vì em nhớ **. Sao ** không nói được với em câu nào thật ngọt, cho đêm em vất vưởng nụ cười.

Đó chỉ là câu chuyện nhỏ về một tin nhắn. Mà nhiều khi em chẳng biết làm gì ngoài việc bấm phím, có thể là chờ đợi, mà cũng có thể là không. Em vốn không mặn mà lắm với việc gọi phone và nói nhớ nói thương, em thích đọc tin nhắn, em giữ lại hết những tin nhắn ấy, để rồi khi mà không đeo bám được nữa, em xoá hết thảy, em buông... Những chữ cái di động nhanh thế mà không kịp với một khoảng trống nào của **, vậy là một tiếng báo rung đắt bằng một phần hai đêm tối. Em lỡ, nên hứa là sẽ không dám liều lĩnh như thế nữa... chiều nay gió thốc, chiều nay gió khóc...