Em đang không ổn! Ly cà phê lâu rồi quên uống, những ngõ quen lâu rồi không tới, một vài người lâu rồi không gặp, những thắc thỏm lâu rồi mà chưa vơi. Đấy, em không hề ổn. Quá khứ tươi đẹp, chúng đòi hỏi ở em ôột hiện trạng rạng ngời chứ không nhạt nhoà như thế này. Em có chút mặc cảm. Mọi người, trong đó có anh chàng áo hồng không biết chơi piano, rồi sẽ nhìn vào em, tiếc rẻ và tội nghiệp. Biểu đồ tình cảm của em đang xuống dốc thảm hại, có ly cà phê mà sao em lần lựa mãi. Một cuộc chè chén say sưa, vài tiếng đồng hồ rũ rượi trong gian phòng tương đối hẹp ở một quán karaoke, và ban công tràn trề gió... mọi thứ đến dồn dập, qua đi dồn dập, đột nhiên em không còn gì ngoài bản thân mình cả.
Bao giờ thôi đóng vai một kẻ sống nhờ vào quá khứ. Tưởng chừng như em đã bứt mình ra khỏi tầm phủ sóng của những Mobifone, Vinafone và vân vân... Khi cảm thấy hiện tại không vui bằng hồi trước, không nhiều tiếng giòn tan như hồi trước, là khi em cần một vài cuộc hẹn hò hơn bao giờ hết. Dù rằng chỉ là đón nhau vòng vèo Sài Gòn giữa ban trưa ngợp nắng. Em sẽ hồ hởi đón nhận, để tìm lại sự cân bằng cho chính mình, để lại là một hiện tại thênh thênh như nhiều hiện tại khác. Còn một chút mặc cảm thôi, nhưng mà nghe xa lắm...





