ME

ME

Thứ Hai, 4 tháng 1, 2010

thiếu một vé khứ hồi

** đến và mang cho em một vài đêm mất ngủ. Em nằm quay mặt vào vách tường, nghe lạnh, chốc chốc lại quay ra và chạm phải mênh mông. Cứ thế mà đến hơn nửa khuya... chỉ muốn nhắn một sms mà em cần nhiều thế nghị lực, ** ơi. Rồi thì ** sẽ đọc và ấn nút out ra khỏi inbox, không thương tiếc. Thậm chí là ** vất cái điện thoại đi đâu đó, lăn đùng ra ngủ, hết chuyện. Hình như em làm phiền **, hình như sms của em làm bộ nhớ phone ** đầy, hình như ** vừa phải bị trì trệ một vài việc gì đó... chỉ vì em nhớ **. Sao ** không nói được với em câu nào thật ngọt, cho đêm em vất vưởng nụ cười.

Đó chỉ là câu chuyện nhỏ về một tin nhắn. Mà nhiều khi em chẳng biết làm gì ngoài việc bấm phím, có thể là chờ đợi, mà cũng có thể là không. Em vốn không mặn mà lắm với việc gọi phone và nói nhớ nói thương, em thích đọc tin nhắn, em giữ lại hết những tin nhắn ấy, để rồi khi mà không đeo bám được nữa, em xoá hết thảy, em buông... Những chữ cái di động nhanh thế mà không kịp với một khoảng trống nào của **, vậy là một tiếng báo rung đắt bằng một phần hai đêm tối. Em lỡ, nên hứa là sẽ không dám liều lĩnh như thế nữa... chiều nay gió thốc, chiều nay gió khóc... 

2 nhận xét:

  1. vậy mà buông, để mình không còn phải mua đêm dài bằng nước mắt, tìm nụ cười vất vưởng một tiếng báo rung sms đến. delete cũng không khó lắm, chỉ là, nhiều thứ người ta muốn Ctrl S vào trái tim hoài mãi.

    không có vé khứ hồi, nên cứ đi tiếp về ga mới em à.

    tặng em đoạn này - một người bạn anh viết, anh thấy đúng:

    "Quá khứ,
    như cơn gió bay ngược cuộc đời
    thổi tốc bụi vào mắt
    mắt cay
    đưa tay dụi
    mắt đau
    nhưng cũng chỉ một thoáng
    là trôi qua, mãi mãi"

    cũng chỉ là một thoáng thôi em.

    Trả lờiXóa
  2. anh. anh làm em khóc rồi đấy.
    Quá khứ,
    như cơn gió bay ngược cuộc đời
    trái tim em lẩn trốn đằng sau tấm áo
    để đợi một ngày,
    trong mắt chỉ còn lại tin yêu...

    Trả lờiXóa