Thời tiết ở những nơi khác nhau thì không giống nhau. Em buồn ghê gớm. Em muốn chúng ta cùng nhau vươn vai trong cái lạnh dịu dàng mỗi buổi sớm, lê la quán xá mỗi đêm trời cuồng nhiệt gió. Khi đó, em thích thêm cho mình một chiếc khăn cổ, vai nghiêng hẳn về phía bên trái, ở hai nơi xa mà như là vẫn cùng nhau. Chỉ có điều... chắc là ngoài em ra, chẳng có ai biết được những tán phượng thưa bóng trên thị trấn lúc này. Ở nơi nào khác, chắc là gió sẽ lên chậm hơn nơi này. Em thôi không nhốt chung những linh tính có thể xảy ra vào bán cầu não của mình, đôi khi chỉ là vì trong một thời tiết hiền ngoan hơn, mà người ta không nhớ em nhiều như em ngồi nhớ giữa mưa gió miệt mài.
Có bao xa đâu mà mình không gặp được. Chúng ta không gặp nhau và đổ lỗi cho nắng mưa, quên mất rằng hình như mỗi ngày trôi qua, ta lại quên nhau thêm một chút... Sài Gòn vẫn mãi mãi là sài Gòn, mãi mãi đun khô ký ức em gầy cong như chiếc lá, chỉ thiếu nữa một câu thơ là thành ra mùa thu. Em lại kỳ dị mơ thấy thu giữa xuân tràn thế này mới lạ. Mùa nào rồi mà nhiệt độ Sài Gòn vẫn cao, phải đợi đến tận bao giờ thì mới nguội được những xôn xao lúc này. Ôi, em lan man bây giờ ngồi nói chuyện tiết trời...

ôi, anh lan man bây giờ ngồi đọc entry nói chuyện tiết trời... ;))
Trả lờiXóaem cũng có những diễn đạt rất riêng và rất duyên Quăng ạ!
em thì lại cứ thấy mình vô duyên. cứ phải lỡ làng...
Trả lờiXóachưa hẳn đã là vô duyên. hãy cứ xem như chữ Duyên thực sự chưa tới, rồi sẽ đến lúc thôi em à...
Trả lờiXóa