ME

ME

Thứ Ba, 9 tháng 3, 2010

mỗi ngày nỗi nhớ một đầy hơn

Thế là... em quyết định sẽ lang thang một mình, thay vì gọi cho một người nào đó và lang thang cùng nhau. Em đâu có ý định đi tìm mà sao đôi lần vẫn bắt gặp một vài cảm giác xưa cũ. Đi ngang qua buổi chiều mùi mẫn nắng vàng, em nhớ cái lần anh quay ngược đầu xe đón em, và chúng mình bắt đầu có được những hân hoan khi biết mình sắp được rời thành phố. Nhìn lướt qua kệ sách và mắt em dừng lại thật lâu trước quyển ấy, tự hỏi rằng lúc anh đọc xong quyển ấy có cảm thấy đầy tràn tin yêu như em không, có muốn ghìm chặt thời gian mãi mãi giây phút này như em không. Kể cả việc đi lướt qua một gã trai gầy cũng làm em nhớ. Nhớ anh!

Bằng cách ấy, hình ảnh của anh ngày nào cũng lượn đi lượn lại trong trí nhớ của em, tình cờ, vô thức và hoàn toàn mất kiểm soát. Đôi khi việc ngồi nhớ anh khiến em cười một mình, em thích thú với việc vào blog gõ cho anh một vài dòng "lén lút", không dám thẳng thừng sợ mình bị phát hiện, sao mà em thấy dễ thương như là lần đầu tiên mình nghĩ về ai đó không theo một cách đơn thuần nữa vậy.  Chỉ mong một vài điều nho nhỏ : anh ơi, anh đừng quay xe đi vội như thế vì em vẫn đang nhìn anh từ phía đằng sau; anh ơi, anh đừng cô đơn thế vì em vẫn ngay đấy, ngay bên cạnh anh; anh ơi anh đừng kéo dài mãi sự chờ đợi của em, mùa này mà ngoài trời sao vẫn còn lạnh quá...

3 nhận xét:

  1. sao mà anh vẫn thấy dễ thương như là lần đầu tiên đọc những dòng em viết cho ai đó không theo một cách đơn thuần nữa vậy?! ^-^

    btw, "quyển ấy" là quyển gì hè?

    Trả lờiXóa
  2. hahaha, chị bảo là bé dễ thương như cái kiểu "trần tùng linh" mờ. Chị thích nó ghê!!! [ừm, nó ở đây đương nhiên là bé Quăng]

    Trả lờiXóa
  3. "Trần Tùng Linh" là sao chị??? Em ko mê phim Hongkong.

    Trả lờiXóa