Em thích viết về bạn bè, nhưng với người này thì phải cần thật nhiều dũng cảm mới viết được. Không hiểu tại sao nhưng rất khó để bày tỏ tình cảm với người này - bóng Thái Sơn của đời em... Ba không nghiêm khắc nhưng cũng không dễ dãi trong cách dạy con, hồi nhỏ, mỗi khi em làm gì sai thì bị mẹ đánh đòn, còn ba chỉ đánh một roi duy nhất mà làm em nhớ mãi. Em nhớ hồi nhỏ, mỗi khi trời mưa là cả nhà em lại rúc hết lên giường nằm, khi đó ba lại đố em những câu đố dân gian về trái thơm, cái chén, về con cua, con rùa... mưa lạnh mà 3 người nhà em ai cũng ấm. Ba là giáo viên tiểu học dạy trường gần nhà, em cũng học trường này nhưng chưa bao giờ là học trò mà ba đứng lớp. Lần em học lớp 5, cô giáo kể chuyện "Sự tích cây vú sữa", câu chuyện của một cậu bé không ngoan, không nghe lời mẹ, em khóc quá trời, cô chủ nhiệm phải chạy đi kiếm ba qua dỗ dành. Em không nhớ khuôn mặt hay lời nói của ba, chỉ nhớ rằng mình đã nín và quyết tâm làm một đứa trẻ thật ngoan. Lúc nào ba cũng giữ chặt em trong vòng tay của gia đình, khiến em trở nên yếu đuối và ngại va chạm, chỉ khi đến những năm cấp ba em mới có cái nhìn gần hơn về cuộc sống này. Em trở nên gan lỳ, mạnh mẽ, bạo dạn hơn, vậy mà vẫn cám ơn ba rất nhiều về một tuổi thơ không tỳ vết.
Hồi em mới ra đời, ba ốm nhom, giờ em 23, ba đã bụng phệ. Em với ba không hạp tuổi, nhiều khi to tiếng với nhau vì bất đồng quan điểm, nhiều khi giận ba tê người, rồi cũng chỉ xách xe đi vài vòng là nguôi hết. Trưởng thành của em, mối quan hệ của em, niềm vui của em, cơ hội của em trở nên nhiều hơn cũng là khi ba ngày một già đi theo năm tháng chất chồng. Ba nhìn vậy chứ mà nhát lắm, sợ máu, không dám leo cao... thế nên từ khi nhận thức được bản thân mình, em đã tự hứa với lòng mình là phải trở thành một đứa con gái bản lĩnh, không cho ai được phép hiếp đáp ba và gia đình mình, không một ai... Rồi em sẽ thay ba quán xuyến, thay ba lo cho các em, cho cơ ngơi và cho chính ba. Hôm trước vô tình thấy ba ngồi đóng lại đôi guốc cho em, tự dưng mà khóc, tựa lưng vào tường mà tức tưởi, hoá ra lớn tồng ngồng rồi mà con gái vẫn ngại cho ba biết tình cảm của mình. Hồi xưa ba bực mình khi phát hiện bức thư một gã trai nào lạ hoắc gửi cho con gái, bây giờ ba lại mong rể quá chừng chừng. Ba ơi, đâu phải cái gì mình muốn cũng được đâu ba!
Entry không có hình như entry viết cho mẹ, mặc dù ba vẫn tự ngạo nghễ là "đẹp trai nhất vùng". Thôi, em giữ entry khuyết ảnh, vì với em ba dù có ở lứa tuổi nào, mặc quần áo gì, có cười hay không, thì mãi mãi là một hình ảnh lung linh trong tim... như ngày xưa vẫn thế. Em viết entry này mà nước mắt cứ lã chã rơi...

Ba em thiệt là hạnh phúc!
Trả lờiXóachính xác lun đó chị :))
Trả lờiXóaBa lúc nào cũng thương con gái nhất đó em
Trả lờiXóaBa lúc nào cũng thương con gái nhất đó em
Trả lờiXóaTRời ơi! Đọc cái entry xong mà tự nhiên phát khóc ... Mềnh chưa "bắt gặp" người ba như vậy nên mình hem biết nói sao nữa ... Nhưng chắc sẽ có 1 entry cho ba mẹ mình
Trả lờiXóa@ chi muoi : thiệt hok chị, nói cho em mừng :)
Trả lờiXóa@ W : bạn phải có 1 entry ngọt ngào + 1 entry pama, nhá :D
Chài ai ... ngọt ngào đâu ra hè? dao này nhạt tếch àh, em bị "chai vị" roài, chưa kiếm đc "màu cam" của em
Trả lờiXóaý, tui mới mua cái legging màu cam nè, chịu hok :D
Trả lờiXóaBụng phệ tuổi ba là bụng...tin tưởng, có thể ôm khi cần, có thể dụi đầu khi buồn, có thể vòng tay xoa khi vui, có thể gối đầu khi cô đơn, em nhỉ ^^
Trả lờiXóaôi chị ơi, em ko làm được những điều đó đâu, ngại chít.
Trả lờiXóa