Ngày cuối cùng ở cao nguyên, em đã mông lung về một lúc nào đó như thế này. Cơ hội sẽ ít dần, cao nguyên sẽ xa dần, mà nỗi nhớ này thì ngày một thiết tha. Hồ không còn nữa thì Đà Lạt còn gì? Còn không cà phê thu thuỷ lạnh buốt gió hồ, còn không những vòng xe lọc cọc từng đôi, còn nữa không người... và hơi ấm... và người... Rồi hồ sẽ lại đầy, nhưng biết có còn xanh ngăn ngắt và lạnh khiết tinh như ngày nào em đến thăm. Mãi mãi không quên lúc nhóc nhắn tin cho em trên chuyến xe rời phố núi, nhóc ơi, có phải em cũng đang nghẹn ngào?? Em thấy sợ run người khi nhìn những tấm ảnh hồ Xuân Hương hiện tại, khô cằn, trơ khấc, cỏ mọc lan như chưa từng có những dịu dàng nước biếc. Có một chút giận hờn, thương cho cao nguyên mà em mong nhớ.
Đó sẽ chỉ là một trong số hàng trăm điều mà con người sẽ đày đoạ lên Đà Lạt. Rồi đến một lúc nào đó số nhà cao tầng, số khách sạn nhà nghỉ sẽ còn nhiều hơn cả số thông, khí hậu đang dần nóng bức, em như nghe thấy cả tiếng khóc cao nguyên, muộn mằn oán thán. Em tự hẹn lòng là mỗi đông sẽ lại về thăm nơi này, 2 ngày, 1 ngày hay vài giờ đồng hồ thôi cũng thoả, chỉ để ngắm hoa tươi tắn mùa lễ hội, ngắm thung lũng hun hút thông xanh, ngắm những con đường dốc vòng vèo hoang dại, ngắm dã quỳ vàng cả mùa đông... mà em vẫn sợ gặp lại hồ Xuân Hương mùa đông này, sẽ ra sao, hay chỉ một cuộc hạnh ngộ đau lòng như một tình yêu vụn vằn tan vỡ... Lần này... vẫn sẽ trông vào định mệnh đưa em tìm về... Ơi Đà Lạt ơi !!

Tiếc thật... chị ko biết thích nơi đó. Chị còn tính có hẳn một entry "vì sao". :(
Trả lờiXóasao zị chị? à quên, chắc phải đợi entry "vì sao" :))
Trả lờiXóa