ME

ME

Thứ Năm, 1 tháng 7, 2010

nhớ khúc bằng lăng

Tình cảm có thể nào truyền tải bằng dây cáp điện thoại? Xin trả lời là có. Cái trò tặng bài hát cho nhau qua tổng đài đã là mốt của mấy năm về trước. Em còn nhớ rõ những ai, những bài hát nào nằm trong trò chơi đó của mình. Em gửi bài hát đi, dường như nghe rõ cả nụ cười khúc khích của chị trực tổng đài vì một lời nhắn siêu vớ vẩn. Và vài hôm sau đó, thể nào em cũng nhận lại được một bài hát đáp trả, ngọt ngào và nao lòng gấp bội. Cũng có đêm em ngồi bên máy điện thoại, nhấn nút nghe lại hoài mỗi bài Bằng lăng tím mà "bạn" gửi cho em, thấy cả một bầu trời xanh, một màu áo trắng, và bạn đứng ở đó chờ em cùng một nhánh hoa... Giờ thì người ta bảo đó là sến và quá rãnh rỗi.

Việc thể hiện tình cảm không khi nào là thừa, không thời nào là sến. Nhưng đường dây cáp điện thoại bây giờ không còn chức năng này nữa, người trẻ bây giờ ít ai dư dả thời gian để gửi và nhận lấy những bất ngờ. Bạn thà im lặng còn hơn là cho em nghe những nốt nhạc tình, bạn thà bỏ lỡ còn hơn là chấp nhận cho chúng ta một cơ hội. Là ngại ngùng hay là không tha thiết? Mà sao lúc nào em cũng muốn làm những điều bụi bặm như vậy. Giống như là giọng Đàm Vĩnh Hưng khàn khàn trong ống nghe tối hôm đó, chắc là bạn ngạc nhiên cực kỳ, chắc là bạn vui, chắc là bạn muốn khóc. Giống như khúc hát của hoa bằng lăng vang rần trong dây cáp năm nào làm em đỏ mặt. Thì... đơn giản là ta yêu, và ta phải được yêu...  

2 nhận xét:

  1. Thì... đơn giản là ta yêu, và ta phải được yêu...

    -> có thực đơn giản thế không em?

    Trả lờiXóa
  2. mỗi người đều xứng đáng để yêu và được yêu.

    Trả lờiXóa