Thiệt là khó khăn để từ bỏ thói quen thức khuya, mặc dù biết chắc chắn rằng rùi thì chút nhan sắc [khiêm tốn] của em cũng sẽ dần khuya như thía lày. Tất cả cũng chỉ vì Korea drama thân iu của em. Mặc cho bao nhiu người đe đoạ, giễu cợt, nhặng xị, em vẫn mê phim Hàn hơn bất cứ thứ gì, kể cả những chàng trai ngày ngày lượn lờ xung quanh em. Ước mong một ngày nào đó, em sẽ ngồi sau máy quay, cầm loa và bảo chúng nó diễn thế này thế kia, chắc hẳn là em sẽ cho ra những bộ phim lãng mạn và hài hước hết chỗ nói. Em vốn thik thế mà. Chỉ sợ ko người đẹp nào thèm đóng phim của em hết thôi. Thì vẫn có người cùng chung sở thích, và có cả người đòi tẩy chay em chỉ vì em từ chối cuộc hẹn với nó, zề nhà đúng boong 10:30 pm chỉ để mở máy lên và coi phin. Nhiều lúc em thấy mình cũng có lỗi lắm lắm.
Ai cũng có quyền thích một ai đó, một nơi nào đó, một điều gì đó mà không cần phải có lý do nào cụ thể. Như em, gấp cuốn "Ngón tay mình còn thơm mùi oải hương" của Giáng Uyên lại và muốn đến quá châu Âu. Chị ấy bỏ bùa em bằng những tấm ảnh rất chi là châu Âu, làm em mặc dù không nhiều tiền bạc, chẳng có thì giờ, cũng không mống nào đủ thân thiết + liều lĩnh + một chút xíu hy sinh để mà thực hiện niềm mơ ước đó. Thế nên nó chỉ là mơ ước. Trời nóng như zầy, chỉ ước gì đến được với những bãi biển xanh ngắt mùa hè, cắn vào một viên kem nhiều màu, mặc short và lang thang bằng tàu điện ngầm... chậc chậc, thiệt là xa xỉ quá! Bởi vì em viết mấy dòng nhảm nhí này giữa buổi trưa mùa hạ nên nó cũng mang ít nhiều lời lẽ của một kẻ ấm đầu không dám đi khám bệnh.

:)) dễ thương!
Trả lờiXóacòm men dễ thương :X
Trả lờiXóanhìu khi ước mơ chỉ là mơ ướccccc... [hát] ;)
Trả lờiXóacái vụ mơ đi Châu Âu, anh cũng từng bị "ám" như thế, nhưng là do cuốn Trên dấu chim di thê của Văn Cầm Hải.
sách gì mà nghe lạ hoắc zị anh? đi VL zìa chưa?
Trả lờiXóa