ME

ME

Chủ Nhật, 29 tháng 8, 2010

và em ngây ngô ngồi kể chuyện tình

.Gã trai 1 : rất nhiều kỷ niệm, rất nhiều tiếng cười, rất nhiều nước mắt. em đã hứa với gã trai một lời hứa không buông tay nhưng rồi em lại tự nới lỏng bàn tay mình. chia tay. không một lời nói. không một cuộc gặp mặt. cứ thế mà xa nhau. gã trai lập gia đình. em thì thảng hoặc vẫn cồn cào nhớ. biển năm đó, sân trường năm đó, màu sơ mi trắng năm đó.

.Gã trai 2 : em đến giờ vẫn không thể nào hiểu nổi sao ngày ấy mình say nắng trước gã trai ấy. thế nào nhỉ... uhm... bị từ chối. vì gã trai ấy yêu một người con gái khác. em buồn mà vẫn gắng nói cười. đây là gã trai mà em hối hận nhất vì đã lỡ say nắng. ở cái tuổi 19, đó vẫn gọi là bồng bột.

.Gã trai 3 : một tình cảm rất chóng vánh lướt qua tim. một cảm giác rất ngọt ngào và huyền hoặc. em nhớ mình vẫn hay ngồi trên lan can tầng 2, nhìn ra đường và ngóng một dáng xe quen. gã trai dịu dàng như những cơn mưa tháng bảy. và mùa hè cứ thế êm đềm trôi qua. em ngất ngây mơ. tỉnh lại, mọi thứ vội mất hút. không còn chút dấu vết yêu đương.

.Gã trai 4 : sao những cảm giác rộn rã trong lòng vẫn y như những lần trước. em đã lớn rồi mà vẫn yêu theo cái cách của một con bé mười sáu. bối rối đến độ biến mình thành một kẻ vụng về. gã trai không nói với em quá nhiều, không nhìn em quá nhiều, không sms quá nhiều, không nói nhớ quá nhiều, không thích biểu lộ tình cảm. nhưng em tự cho mình cái quyền lấp đầy những chỗ khuyết. gã trai số 4 vẫn neo lại trong tim em. chưa nguôi được. mỗi lần gặp lại. vẫn hoang mang. đây là gã trai bí mật nhất của cuộc đời em. 

 

Thứ Ba, 24 tháng 8, 2010

những món quà xa

Chỉ là một cảm giác chồn chân... Những món quà bạn mang về từ những vùng đất mà bạn đến, em thích lạ thích lùng. Hoá ra ở tuổi nào thì người ta vẫn thích được tặng quà, những món quà về từ phương xa. Mỗi lần nghe bạn này được đi chơi đây, bạn kia công tác đó là em lại chộn rộn trong lòng, giống như thứ cảm giác ngày xưa mỗi lần đợi mẹ đi chợ về vậy. Đôi khi chỉ một chiếc vỏ ốc để em áp lên tai tưởng chừng nghe thấy cả tiếng sóng biển, chỉ một nhành thông con mà ngỡ mình đứng trước cả ngàn thông, vài ba món lưu niệm lạ lẫm mà ước cả phố phường nơi nào xa lắc. Tất cả làm dậy lên trong em mong mỏi nhét đồ vào ba lô và đi... Ôi những thứ quà có sức mạnh lạ kỳ, về đây cho em gối đầu và ước.

Bạn đi, quà mang về cho em là một trang tạp chí xé nham nhở và vội vàng. Bạn nói khi đến Cam, trong một lần đi cafe và ngồi thơ thẩn giết thời gian vào những quyển tạp chí trên giá sách, bạn bắt gặp trang báo chụp những khoảnh khắc mùa đông, thế là bạn lén xé toẹt và đem về đây, dúi vào tay em, còn nguyên một vệt cà phê nâu sẫm trên nền tuyết trắng. Một món quà bất ngờ và thú vị. Nhưng... cũng có thể là không có vỏ ốc hay nhánh thông nào, hay tại biển cạn, hay vì thông xa? Mỗi lần đi đâu đó trở về em đều thấy hành lý của mình nặng hơn, là nước biển hay là bụi đường? Nặng hơn cả vẫn là những kỷ niệm. Giống như thế này... nếu em nói em yêu Đà Lạt thì em chỉ yêu phố núi một nửa thôi, nửa còn lại là những ký ức đã có ở nơi này, ngọt ngào và xanh mướt như rừng thông. Vì sao lại vậy??

Thứ Tư, 18 tháng 8, 2010

mắc nợ

Em vay từ cơn mưa,

một buổi chiều trú mái hiên nhà thờ

chúng mình ngồi ăn kem nghịch nước

quên cả đường về, quên cả cơn mưa...

.

Em vay từ con sông

những chuyến tàu nối bao niềm thương nhớ

những ngã tư đèn xanh đèn đỏ

anh ơi chờ, em sẽ tới nhanh thôi.

.

Em vay từ tiếng piano

vay từ ông già mù dạo đàn trên phố

vay từ lũ bồ câu đang nghiêng cánh vỗ

em mang về hết thảy nhân gian.

.

Không ai còn cùng em ăn kem và nghịch nước lang thang

em không còn chờ tiếng còi tàu đến muộn

bài hát không piano trở nên quá vụng

khi không mà thành kẻ mắc nợ nhân gian...

 

Thứ Sáu, 13 tháng 8, 2010

em ơi ru mình

Đã cứ muốn lòng mình lặng như một buổi khuya... mà cứ bị cuốn vào đời này ào ạt. Thực ra thì... em sống cho ai hở em? Nếu em sống cho những người em yêu sao còn tiếc chi một buổi chiều Sài Gòn? Nếu em sống cho em sao còn hoài bắt nạt trái tim mình bằng những đêm đay nghiến? Nếu em sống cho một điều gì khác... thì ít nhất em phải biết đó là điều chi. Em cứ loay hoay, biết đến khi nào mới chạm bến. Hay kể từ lúc ấy, đời em mãi mãi chỉ là đại dương, đại dương bao la mà cùng cực. Ai đó sẽ kéo em thoát khỏi những xô bồ phố xá, thị trấn bây giờ cũng chẳng còn là chốn bình yên. Thì em sẽ về đâu để tìm lại nước mắt không rơi vì nỗi buồn??

Em đã rất sợ và ngại đụng đến những bài Kinh, nhưng chắc là đã đến lúc hoá duyên cho mình. Kinh sẽ dạy em thiền tịnh lòng mình, làm dịu bớt vội vã trong em, hiền hoà hơn mắt nhìn của em. Từ bao giờ mà mắt em đã không còn nhìn thấy được những thứ màu hồng? Từ em chấp nhận và rời bỏ, từ em biết nắm lấy đồng nghĩa với buông tay, từ em không còn khả năng lơi lỏng, từ phũ phàng và từ những xô nghiêng. Đêm sẽ yên ả, tháng tám vẫn dịu dàng mưa, chỉ em là cay xè và xám ngoét như một thiên hà không biết cách nào để toả sáng. Vài tiếng đồng hồ mỗi ngày để trái tim đập nhịp nhẹ, để mắt nhắm hiền lành, để không còn nghĩ đến ngày mai, ngày sau, ngày sau nữa... À ơi, ngoan nào một khúc à ơi...

Thứ Bảy, 7 tháng 8, 2010

thêm một món quà mừng cưới


[Chắc chắn sẽ đọc được mà, nhỉ :) ]
Mày ơi, tao viết cho mày. Dạo gần đây tao nghĩ đến mày nhiều lắm, nhớ mày nhiều lắm, vì mày đã bước sang một giai đoạn mới trong cuộc đời, chính thức trở thành một người phụ nữ thực thụ. Người ta được gặp nhau đã là một cái duyên, tao với mày chắc là duyên dữ lắm mới học chung suốt 11 năm thế này. Đối với tao, mày không giống bạn 12A1, cũng không giống mấy đứa bạn cao đẳng của tao trên này, mày là đứa bạn cùng tao đi qua tuổi mới lớn với rất nhiều mơ mộng bướm hoa. Tính mày hiền, hay bị đứa khác ăn hiếp, tao cũng đâu có dữ dằn gì hả mạy. Chắc bởi vì vậy mà tao với mày chơi được với nhau, ôi 2 đứa con gái hiền khô và nhạy cảm, hì. Nhớ cái năm lớp 11, ngày nào đi học cũng tám, ngày nào không học thì tao lết vô nhà mày, chui vô phòng mày, nằm nói chuyện tình yêu. Hồi đó yêu đương gì mà lộn xộn quá, nhìn mày lại thấy nguyên cả tuổi học trò...

L
ần đầu tiên tao với mày viết thư cho nhau, gửi bưu điện đàng hoàng, mày nhớ không. Lần đó mày ở q.8 còn tao q.10, không gặp được nhau nên bày trò thư từ vớ vẩn, nghĩ lại mà thấy nhảm gì đâu. Hồi xưa mình hay quan trọng hoá mọi thứ, hay lo lắng, hay sợ hãi, hay bấp bênh, giờ thì cả 2 đã phần nào chín chắn. Tao chứng kiến không biết bao nhiêu là cuộc tình của mày, 1.. 2..3.. ôi nhiều lắm không đếm hết. Cuối cùng rồi mày cũng về với 1 thằng không xa lạ gì ráo. Nói thiệt nghe, trong tất cả những cặp bạn bè, tao thích 2 đứa bây nhất, thích nhất. Thấy mày vui vậy tao cũng mừng. Tới tận tối qua mà tao vẫn còn bị cái đám cưới của mày ám, biết không con kia. Nên nhớ là: chỉ có tao mới tỉ mỉ cho mày từng nét chì chân mày, từng nét son môi, từng cánh bông hoa cưới và chỉ có tao mới đội mưa chụp hình cho mày thôi đó. Chúc 2 đứa mày hạnh phúc. Mà sao mày đi lấy chồng rồi tao buồn quá vậy mậy??




Photobucket




Photobucket





Photobucket

Thứ Hai, 2 tháng 8, 2010

thôi đành lỡ hẹn mười hai

Vậy là em lỡ hẹn mười hai... Chủ nhật đầu tiên mỗi tháng tám, chủ nhật để gặp nhau và hò reo. Năm nay không gặp nhau và không hò reo nữa. Em ngồi ở nhà mà nôn nao trong ruột, không biết giờ này bọn mười hai đã tụ họp đủ chưa, năm nay đi được bao nhiêu đứa, ai sẽ là người vào bếp, ai sẽ thay em mở màn cho chương trình văn nghệ với rất nhiều cà chua sau bữa tiệc, mấy cái cây ăn trái nhà thằng H chắc là sẽ tan tành tơi tả. Cầu cho trời đừng có mưa để bọn nó không phải lo thấp thỏm cho đường về. Em biết chắc một điều rằng dù thế nào đi nữa, thì với ngày chủ nhật ấy, mười hai sẽ lại ồn ào và vô tư như mười hai những năm hai ngàn không trăm lẻ bốn. Thấp thoáng trong giấc mơ em vẫn còn những chiếc áo dài trắng muốt, nao nao gió chiều, tan trường nô nức.

Bây giờ mỗi khi họp lớp, mười hai lại nói về tương lai nhiều hơn, ít đứa nào còn nhắc về quá khứ, như thế không có nghĩa là chúng nó quên. Chúng nó có thể quên chủ nhiệm đã gắt gỏng thế nào khi lớp không đạt nhất kỷ luật trường, có thể quên những con điểm thấp tè môn Hoá, có thể quên vết lọ đen ngòm đêm cắm trại, nhưng không thể nào quên hết thảy bốn mươi hai gương mặt mười hai, mỗi gương mặt là một nụ cười với sự ấm áp và hồn nhiên của riêng nó. Năm nay em chỉ ở nhà, năm nay em vắng mặt, niềm nhớ của em cộng dồn thêm cho một năm nữa, sẽ tràn đầy và nồng nhiệt gấp đôi. Hẹn lại tháng tám 2011, ở nơi nào cũng được, miễn mười hai là đủ. Một bước nhảy của tháng tám ôi sao mà lâu lơ lâu lắc...

hình ơi là hình