Chỉ là một cảm giác chồn chân... Những món quà bạn mang về từ những vùng đất mà bạn đến, em thích lạ thích lùng. Hoá ra ở tuổi nào thì người ta vẫn thích được tặng quà, những món quà về từ phương xa. Mỗi lần nghe bạn này được đi chơi đây, bạn kia công tác đó là em lại chộn rộn trong lòng, giống như thứ cảm giác ngày xưa mỗi lần đợi mẹ đi chợ về vậy. Đôi khi chỉ một chiếc vỏ ốc để em áp lên tai tưởng chừng nghe thấy cả tiếng sóng biển, chỉ một nhành thông con mà ngỡ mình đứng trước cả ngàn thông, vài ba món lưu niệm lạ lẫm mà ước cả phố phường nơi nào xa lắc. Tất cả làm dậy lên trong em mong mỏi nhét đồ vào ba lô và đi... Ôi những thứ quà có sức mạnh lạ kỳ, về đây cho em gối đầu và ước.
Bạn đi, quà mang về cho em là một trang tạp chí xé nham nhở và vội vàng. Bạn nói khi đến Cam, trong một lần đi cafe và ngồi thơ thẩn giết thời gian vào những quyển tạp chí trên giá sách, bạn bắt gặp trang báo chụp những khoảnh khắc mùa đông, thế là bạn lén xé toẹt và đem về đây, dúi vào tay em, còn nguyên một vệt cà phê nâu sẫm trên nền tuyết trắng. Một món quà bất ngờ và thú vị. Nhưng... cũng có thể là không có vỏ ốc hay nhánh thông nào, hay tại biển cạn, hay vì thông xa? Mỗi lần đi đâu đó trở về em đều thấy hành lý của mình nặng hơn, là nước biển hay là bụi đường? Nặng hơn cả vẫn là những kỷ niệm. Giống như thế này... nếu em nói em yêu Đà Lạt thì em chỉ yêu phố núi một nửa thôi, nửa còn lại là những ký ức đã có ở nơi này, ngọt ngào và xanh mướt như rừng thông. Vì sao lại vậy??

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét