Em vay từ cơn mưa,
một buổi chiều trú mái hiên nhà thờ
chúng mình ngồi ăn kem nghịch nước
quên cả đường về, quên cả cơn mưa...
.
Em vay từ con sôngnhững chuyến tàu nối bao niềm thương nhớ
những ngã tư đèn xanh đèn đỏ
anh ơi chờ, em sẽ tới nhanh thôi.
.
Em vay từ tiếng piano
vay từ ông già mù dạo đàn trên phố
vay từ lũ bồ câu đang nghiêng cánh vỗ
em mang về hết thảy nhân gian.
.
Không ai còn cùng em ăn kem và nghịch nước lang thang
em không còn chờ tiếng còi tàu đến muộn
bài hát không piano trở nên quá vụng
khi không mà thành kẻ mắc nợ nhân gian...


Em vay một chút nhớ thương
Trả lờiXóaGửi cho người nhé ...một phương đợi chờ.
hihi.Lâu lắm chị mới qua thăm em.Chắc dạo này bận học rùi phải ko? Thơ em dễ thương lắm.
@ anhmuoi : có bận gì đâu chị, em vẫn blogging thường xuyên ^^
Trả lờiXóathấy những dòng lục bát là biết chị :)
Nợ để còn sống mà trả chứ em, chứ trả hết rồi thì nhân gian chẳng còn ý nghĩa, ^^Avar xì tin!
Trả lờiXóatrả woai... em hết máu rùi chị :((
Trả lờiXóa