ME

ME

Thứ Ba, 7 tháng 9, 2010

ôi ta yêu

Em vẫn luôn cảm thấy khó nhằn khi yêu một ai đó, mà vẫn sợ đến một lúc nào mình sẽ chẳng còn khả năng nhớ thương một người nào nữa. Bây giờ người ta đã bắt đầu lo sợ về một chứng bệnh mà người bệnh chẳng yêu ai khác ngoài bản thân mình. Thật là đáng sợ! Em nay hai ba, rồi hai tư, rồi hai chín, rồi ba mươi, đến năm bao nhiêu thì em không còn khả năng yêu nữa, không còn được ai yêu nữa?? Khi đó, chắc là hoa hồng sẽ trở thành thứ hoa rẻ tiền nhất, các cuộc tỏ tình sẽ chỉ còn là trò lố bịch, và em... em xoá sạch chức năng khóc ra khỏi cuộc sống mình. Không còn khát khao, không còn thương nhớ, không còn nôn nao trước những hẹn hò, mọi thứ đã bão hoà.

Em sợ hãi vô ngần. Em cần một ai đó giữ em lại, đừng cho em tự mình trôi đến khoảnh khắc lạnh lùng đó, ai đó sẽ dạy em nghe môi mình nóng bỏng, dạy em cách bước trên biển thật hiền, dạy em cách nghe tình ca mà không còn buồn nữa. Để giữ được yêu thương trong tim mình, con người ta không cần gì khác, chỉ con người mà thôi. Thật kỳ diệu biết bao khi ở tuổi này đây, em vẫn còn thích ngồi nhìn hoàng hôn lừ đừ trôi sau ngọn cây cao bên hiên nhà, bị mắc mưa và biết mình cô đơn, hay chí ít thì là lẩn tha lẩn thẩn như ngày đầu giật mình thấy mình hay nhớ nhung một gã trai nào đấy. Yêu dấu diệu kỳ, cho dù là một cái kết không hạnh phúc thì vẫn diệu kỳ, vì em hiểu rằng mình sống một đời nhưng chỉ để tìm một vài khoảnh khắc... nhỏ bé... ngắn ngủi... chóng vánh... vội tan... mà không thể nào quên...

3 nhận xét:

  1. vì ta hiểu rằng mình sống một đời nhưng chỉ để tìm một vài khoảnh khắc... nhỏ bé... ngắn ngủi... chóng vánh... vội tan... mà không thể nào quên...!

    Trả lờiXóa
  2. theo nhận định của má thì tình huống trong cái bài này ko thể xảy ra được :)) ít nhất là zới kon!

    Trả lờiXóa
  3. @ Jera : ...
    @ omma : hố hố. níu mà zậy thì k càng mừng :))

    Trả lờiXóa