vốn dĩ em thích những gì tròn tròn.
Là những khuôn mặt mũm mĩm. Bạn bè vẫn hay "trìu mến" gọi em Màn Thầu, Pé O hay gấu lợn gì đó, em vẫn thích. Hoá ra bạn gọi em bằng biệt danh gì thì em cũng thích hết. Không hẳn là một cái tên đẹp, không hẳn là một cái tên xinh, đôi khi là một cái tên mang tính chất phỉ báng thì em vẫn thích, vì nó đánh dấu sự tồn tại của bạn trong cuộc đời em, mỗi người gọi em bằng một danh xưng riêng, mỗi một danh xưng là một nụ cười, là hai bàn tay, là rất nhiều bí mật, là vô vàn những kỷ niệm... chỉ có chúng ta mới có.
Là trăng thuở ngày rằm... Mẹ sinh em vào mùa trung thu, thế nên mẹ hiền lành ghép thêm chữ Thu vào giữa tên em. Hồi nhỏ, em mê trăng vì nó tròn , nó sáng, nó đẹp, nó lung linh và nó bí ẩn. Giờ em vẫn mê trăng, nhưng là vì nó lãng mạn và vì nó cô đơn. Có nhiều truyền thuyết về mặt trăng, chị Hằng, chú Cuội nào nào đó, nhưng qua rất nhiều đêm chơ vơ sâu hút chẳng biết cất nỗi buồn vào đâu, em biết rằng trăng tồn tại là vì mình... cho dù là giữa đồng quê thanh vắng hiền hoà, giữa thị trấn ngày càng ngủ sớm, giữa phố xá người ngợm dập dìu, trăng vẫn mãi mãi là một kẻ cô độc, toả sáng mà vẫn cô độc.Là những vòng tay ôm. Là những ánh mắt hiền. Là những vòng xe, là những cánh hoa, là những vành nón lá. Và em ơi nếu như em muốn thì trái tim người cũng sẽ là hình tròn để em yên tâm mà tựa vào, bấp bênh nhịp thở, để em mơ màng một chốc tình cờ ngay giữa mùa thu.
mùa thu tròn và sẽ lại về thôi...


hèn chi em thix chị :PPP
Trả lờiXóachị tròn chỗ nào chị :D
Trả lờiXóa