ME

ME

Thứ Sáu, 17 tháng 12, 2010

không đâu an lành bằng chính tuổi thơ

Chẳng có nơi nào là bình yên cả! Cuộc sống dạy cô biết yêu thương và dạy cô biết căm hận con người. Khi những cánh đồng không còn cơ hội vào mùa gặt, các chị các cô không còn sớm tinh mơ vác lưỡi liền ra đồng, chỉ có những ngôi nhà thi nhau to rộng trên nền đất gạch hoang liêu. Khi lũ trẻ không còn mua dây thun về thắt thành sợi chơi nhảy đủ kiểu, khoảnh sân bé sau nhà đôi khi chỉ còn có tiếng đánh nhau của lũ con trai. Khi cô không rong chơi nữa, bước ra khỏi giấc mơ của mình, rũ bỏ vẻ ngoài bình yên, và cô bắt đầu trưởng thành.

Cô đấu tranh với mọi xô bồ bên ngoài, giữ cho mình luôn năng động và mạnh mẽ để không bị nhấn chìm. Cô đấu tranh với người con gái nào đó trong quá khứ mơ hồ để tìm một vài phần nghiễm nhiên trong trái tim của gã trai ấy. Cô đấu tranh với chính mình, vì đôi khi cái ý nghĩ sẽ lao ra khỏi nhà và vùng chạy đến bất kỳ nơi nào xa lạ khác, vẫn chớp nhoáng trong đầu làm cô khó ngủ. Dường như con người nơi này không hề thích sự bình an và tĩnh lặng. Cô cảm thấy đáng thương cho họ và đáng thương cho chính mình... Đó là một buổi chiều tháng mười hai trời không cho gió, ngột ngạt, trầm buồn, gắt gỏng, và hoàng hôn xuống nặng nề như mặt trời bị kéo rớt ở phía mờ xa...

5 nhận xét:

  1. Thèm quay về tuổi thơ để được gối đầu vào lòng Mẹ.

    Trả lờiXóa
  2. .. để được la cà suốt ngày cùng lũ bạn, để được bị mắng hoài mỗi lần làm bể chén dĩa, để được ngủ thẳng cẳng 1 hơi tới sáng.

    Trả lờiXóa
  3. Chị thích đầu có Chí cho mẹ bắt nữa nà. hihi...buồn ngủ đã lun

    Trả lờiXóa
  4. chữ "chí" phải viết hoa hở chị :D

    Trả lờiXóa
  5. Tên riêng của một loài sống ké trên đầu mình mà. Nếu ko viết hoa thành chí tiến thủ seo

    Trả lờiXóa