Quả thật là cô thèm quá. Cô thèm cái cảm giác có ai đó dựng chống xe, đứng thấp thỏm chờ cô trước cổng trường. Còn cô thì sẽ nháo nhào cả lên khi có tiếng chuông báo hết tiết. Không nhất thiết là sẽ phải đi đâu đó, nhưng cùng nhau đã là một điều rất đáng để cô mất bình tĩnh suốt từ 10 phút trước khi tan lớp. Người ta sẽ chạy vòng vèo vài ba phố xá, nói linh tinh lang tang, và cười, và người ta đưa cô về trước cửa nhà sau mấy bận cố tình đi đường khác. Cô không phản đối, ừ thì đi vòng một chút có sao đâu. Câu chuyện trong những lần gặp mặt đôi lúc chẳng liên quan gì đến hai người, thế mà chẳng hiểu sao cứ nói mãi, nói mãi, nói hoài rốt cục cũng như tin dự báo thời tiết, và ngày nào cũng dự báo. Nữ sinh nào thì cũng nên có ít nhất một người và một lần dựng xe đợi chờ như thế.
Nếu giận nhau, cô luôn luôn không phải là người giải hoà. Vì người ta luôn làm điều đó, lần lâu nhất là 3 ngày và nhanh nhất là 3 phút. Khoan hãy bàn đến việc ai sai ai đúng, mấu chốt của vấn đề nằm ở chỗ người ta sẽ cầu hoà trong bao lâu và như thế nào. Hồi trước cô yêu bằng lý trí quá nhiều nên không biết bây giờ thì quan điểm này có còn phù hợp không nữa. Nhưng cái cách mà con trai tẽn tò xuống nước thì mới đáng yêu và tội tội làm sao, và dù là nguyên do gì thì cũng nên xí xoá, hứa hẹn một lần giận sau lâu hơn lần trước. Khi đó người ta sẽ phải nát óc nghĩ xem nên làm hoà bằng cách nào nữa đây. Đã bảo là cô lý trí, nên yêu đương thời xa lắc cũng đã vì vậy mà trở thành xa lắc...


cô đang muốn hồi teen chăng? ;) lolz
Trả lờiXóacô đâu có mún, zì có mún cũng ko được :(
Trả lờiXóa