ME

ME

Thứ Hai, 28 tháng 2, 2011

lạ


Mấy ngày này lòng cô cứ như lơ lửng tận đâu, không kéo xuống được. Chắc tại 20 tập phim Hàn đêm nào cũng rỉ rả. Chắc tại Hà Nội trong mơ mà gái kể cho nghe hôm ấy. Chắc tại trời Sài Gòn thường lạnh về đêm. Chắc tại bạn cũ. Chắc tại tình ca. Chắc tại những giấc ngủ ngắn chập chờn. Chắc tại SMS. Chắc tại... tại mình.
Thì ân tình nào mà không gây vấn vương... cô muốn đi gặp. Chờ một chút cũng được. Cô có thể sẽ ngồi chờ mười lăm hai mươi phút, nhưng không phải tại người tới trễ, tại cô nôn nao mà đến sớm. Sài Gòn có nơi nào yên? Ngoại ô nơi nào cũng nhớ. Giống một buổi chiều đẹp như thơ mà cô không cách nào lưu lại được.
Là vì cái kết thúc quá đầy và ngọt của bộ phim nọ mà cô bồi hồi. Là vì Hà Nội ai kể nghe sao mà thị vị quá. Là vì tình ca sao lúc nào cũng buồn. Là vì SMS sao lúc nào cũng ngắn. Là vì mình chẳng bao giờ khác được. Cô không muốn khổ đau hay hạnh phúc quá, lơ lửng thế này thôi vậy mà hiền. Như thế này nghĩa là sẽ không mong mỏi gì hơn nữa, cảm xúc này liệu còn kéo dài được chăng... Ôi cô viết cho những ngày rất lạ, lạ trong tim mình và lạ ở ngoài kia. 

4 nhận xét: