Có hạnh phúc không được gọi bằng tên. Có nỗi đau không được gọi bằng tên. Có hy vọng không đươc gọi bằng tên. Giống như khi trông thấy hoa quỳnh, ở bất cứ nơi đâu, chỉ cần có người thì đó là nhà của ta. Ta sẽ ngắm hoa quỳnh vào buổi sáng, ngắm sao vào buổi đêm, trước cửa sẽ treo đèn, để chân có bước tới đâu cũng sẽ tìm được đường về. Vì quỳnh hoa còn nở tưng bừng trước ngõ, vì hương thơm còn ngào ngạt khắp trời, ta sẽ vì người mà ở nơi đó đợi chờ và hy vọng. Để rồi... hạnh phúc cũng được gọi thành tên.
.
Nếu như trời ban gặp nhau kiếp này, ta xin cho người và ta hạnh ngộ. Nếu như người nhớ ước thề, nếu như giữa đêm tối có thể nhìn thấy lồng đèn mà ta mỗi đêm thắp sáng, người nhất định phải trở về, lung linh như sao, thơm ngát như hoa. Có thể là không vị thế quyền cao, có thể là không gấm hoa phỉ thuý, và ta tin người cũng sẽ nhìn thấy được bầu trời mà ta đang nhìn thấy, ngửi thấy được hương thơm mà ta đang say. Vì những lời ước nguyện dài cả một cuộc đời. Mùa hoa rơi, mùa hoa bay, mùa hoa tung cánh, ta đã lại gặp người dưới một gốc cây vương đầy cánh mỏng, sắc trắng tinh khôi... Là người thật rồi, tri kỷ của ta ơi!
...
[khép lại một hoàng cung lộng lẫy, khép lại những suy tính dối lừa, khép lại những tranh đua địa vị, ta với người còn lại nhau thôi]
...
Là ta, sau Cung Tâm Kế.


Kiếp này không đợi... hẹn kiếp sau
Trả lờiXóaDuyên mình lại thắm chẳng phai màu
Một lời hẹn ước...ngàn năm đợi
Dây Trầu xanh mướt quấn thân Cau.
:)
quỳnh hoa ước nguyện ngàn năm nhớ
Trả lờiXóadẫu có đơn côi vẫn đợi chờ,
mùa nao hoa nở ngàn cánh trắng
người về tương ngộ khỏi bơ vơ.