
Ba mẹ đã về cắm sào ở nơi này khi Cần Giờ còn là vùng duyên hải không thuộc thành phố. Và em sinh ra, và em lớn dần, da không mặn mòi vì nơi em ở không gần với biển. Nhưng từ nhỏ em đã mặc định rằng mình là người quê biển. Số lần được đi biển chỉ đếm trên đầu ngón tay. Đó là lần ba mẹ cho đi chơi vào ngày nghỉ hè, là lần đưa cô em lấy chồng về dưới ấy, là những lần tung tẩy quẩy ba lô cùng bạn bè đi sinh hoạt văn hoá hè. Nhắc đến chuyện sinh hoạt văn hoá là em nhớ cái nhà nghỉ nhỏ tí chừng có 5 phòng, nhưng sau lưng là bao la biển, bên hông là bao la hoa muống tím và trước sân là cả một cây phượng đỏ rực mùa ấy. Thuở nhỏ cứ hễ đi biển nghĩa là phải thay đồ tắm rồi chạy ào ra ướt mem giữa biển, rồi tạt nước, rồi dí nhau chạy loạn xạ. Bây giờ lớn, chỉ cần thả chân trần đi dọc theo bãi nghe gió vi vút qua tai là đã thấy mình sung sướng.
.
Những con đường đất đỏ neo hoài trong tâm trí của em. Sao em không nhớ nổi mỗi lần trời mưa cực khổ thế nào, em chỉ nhớ quãng đường ấy với hai hàng bạch đàn xanh mướt hai bên, ruộng lúa phía xa xa và những cánh cò lao chao chấp chới y như trong ca dao bà hát, mẹ hát, ai cũng hát. Ba nói hồi điện sắp về duyên hải, chiều nào ba cũng bồng em ra xã coi người ta làm điện thế nào. Rồi có điện, cậu mua cho cái ti vi trắng đen Panasonic, vậy là cả xóm bu đen bu đỏ lại coi mỗi lúc trời nhập nhoạng. Và duyên hải quê em dần dần cựa mình..
Mới có mười mấy năm mà mọi thứ đã đổi khác. Hầu như ở đây không còn ai gọi lại hai từ "duyên hải" nữa. Thú thật là em thích gọi hai từ ấy hơn là Cần Giờ. Nhưng biển ở nơi này thì bao giờ cũng là niềm tự hào của em. Tuy không đẹp, không sạch, không thơ mộng như biển nơi khác, nhưng nó hoang sơ và chất đầy kỷ niệm của em. Em luôn muốn dẫn bạn bè nơi xa đến cái nơi khỉ ho cò gáy này, mặc kệ bạn có thở than đường xa đi khó, có lèm bèm chán phèo trống rỗng... Em chào đời ở đây, trong bàn tay của bà mẹ đỡ đẻ vùng này, chân đã từng đi quen trên lòng đất ấm, đã thuộc những chuyến đò qua lại ngược xuôi, đã thương những thân dừa cao ươm mầm nước ngọt, đã quý rừng đước hai bên đường ngày xưa làm chiến khu, ngày nay thổi xanh thành phố, đã nhớ những gia đình hình thành từ ruộng lúa quê hương... nên em đã nghĩ mình cũng sẽ nằm xuống nơi này, như một giấc ngủ tìm về với duyên hải ngày xưa.
Chị chưa vào Cần Giờ nhưng OX chị thì để lại nhiều dấu vết ở vùng biển này.Cần Giờ có tương lai lắm đó em.
Trả lờiXóa:)
ox chị để lại dấu vết gì, để em kím :)
Trả lờiXóaDấu chân... nhưng khó kiếm lắm vì sóng cát cuốn trôi rùi.
Trả lờiXóa:))
không biết nữa, nhưng thích. vì có một nỗi dịu dàng nào đó cuốn lòng mình, dĩ nhiên, là chỉ entry này thôi. chứ anh vẫn hem thích Cần Giờ lắm :P
Trả lờiXóabiết ngay. người xứ này còn ko thích huống hồ chi người xứ khác. nhưng em đang chờ một gã trai xứ khác cũng yêu cái xứ này :)
Trả lờiXóa