
[nhớ thương bây giờ xin trả lại thời gian...]
.
Thiệt tình là có chuyện gì vui cũng phô trương trên facebook, còn nỗi buồn gom hết về blog này. 9 trang blog của mình không biết bao nhiêu là sến, không biết bao nhiêu là tình yêu và thù hựn. Giờ đọc lại những bài cũ, mới thấy mình thương nhiều người quá. Có người thoảng qua cuộc sống mình rồi đi luôn, tuyệt nhiên không nhớ tới, hay còn nhớ mà cũng không muốn viết. Còn những người hiện tại thì... không biết khi nào cũng sẽ trở thành quá khứ.
.
Đọc. Thấy mình viết về cơn mưa mà đâu chỉ mỗi mưa, viết về mùa đông mà đâu chỉ gió lạnh, viết về đêm mà đâu chỉ có yên. Người luôn khiến ta đau đáu nhớ và ôm một mối tình tuyệt vọng. Viết về nhiều người, nhiều kỷ niệm như một cách đánh dấu, mong multi này đừng bay mất như yahoo360 kia, để bây giờ tìm lại bài viết cho cao nguyên mà không thể. Viết, để mai mốt đọc lại, thấy mình vẫn khù khờ đeo đuổi những tình yêu..
Àh, thì ra mình đã từng nghĩ về người như thế đấy. Mình đã từng cảm thấy như thế đấy. Ai đã từng đọc bài này và để lại cho mình vài lời như thế đấy. Àh, thì ra đã ngần ấy ngày tháng trôi qua mà một lời hứa khai tử mình cũng không làm nổi. Không giàu có về vốn sống hay trau chuốt về ngữ từ, mình cũng đã quen với font courier nên không muốn thay đổi điều gì khác, cuộc sống không có gì quá nổi bật, blog nhẹ nhàng trôi theo nhịp thở thời gian, nhè nhẹ, dìu dịu như khi một ai đó gục đầu vào bờ vai mình, để hát, để khóc... và mơ...
"những gì đã qua, ta xin để dành suốt đời..." :)
Trả lờiXóahồi trước anh hay còm cho em mấy cái còm dài thiệt là dài :)
Trả lờiXóachi thich bai nay.
Trả lờiXóaVà thích nơi này - blog Multi.
Ở đó, ít ra chị thấy được những người bạn mình và cả mình.
Nó là cuốn tiểu thuyết của mỗi người và mong là chỉ đến khi chết, nó mới ngưng xuất bản,
em thấy nhà multi này là nơi bình yên nhất, hơn cả những 360, plus hay wordpress mà em đã từng thử. chắc cũng bởi vì những người đã cùng em nơi đây. dĩ nhiên là có chị :)
Trả lờiXóauhm :*
Trả lờiXóa