ME

ME

Thứ Sáu, 20 tháng 5, 2011

Má nhỏ



[mùa mưa này và cả những mùa sau...]
.
Má ơi lại mưa nữa rùi. Tự dưng thì kon muốn viết cho Má thôi, ko biết là lần thứ bao nhiêu nữa rồi. Haizz. Thời gian, không biết là nó nuôi mình lớn hay ru mình già nữa. Có thể là có một [vài] lý do nào đó, mà sao kon thấy kỷ niệm của mình nghiêng nặng về khoảng thời gian mình bắt đầu "xây dựng gia đình" [không văn hoá], từ Cofer trở về sau này cũng nhìu chuyện, cũng nhiều hành trình, cũng nhiều hò hẹn, nhưng kon vẫn thấy nó thiêu thiếu, hẫng hẫng sao đâu. Thiệt tình là lâu lâu cứ nói với Má mấy lời nhảm nhảm về hồi xưa, về hồi nay, rồi về hồi sau nữa. Biết là lại khơi trong Má những tiếc thương không kém, nhưng nhớ thì nói nhớ thôi.
.
Tự dưng hổm rày kon nhớ Má. Kon thích mỗi khi kon ken két gõ cánh cửa chung cư đó, Má lại từ dưới bếp chạy ra mở, bô lô ba la kon ơi thế này, kon ơi thế kia, kon ơi người này, kon ơi người nọ. Rãnh nên siêng ăn siêng nấu, ngày nào cũng nấu cho một mâm rồi ăn thấy pà nội. Lúc nào trên lớp cũng dính lấy nhau một lũ, quần nhau như zịt, tay đứa nào đứa nấy trắng bóc mà mật độ ăn chơi thì tăng dần đều. Có mấy câu nói cửa miệng mà lâu rồi quên nói, hay tại hông thích hợp để nói. Thôi thì... mình đi kím chỗ nào mát mẻ gần trường đi nha Má.
.
Riết thấy giống Má thiệt. Cái giống gì cũng lôi nhau ra méc với 2 ông bà già, riết 2 ông bà già chán, hổng thèm phân xử chi ráo. Mà bây giờ cũng vậy thôi, mỗi lần ai có chuyện gì thì lại lôi về bày biện ra cho Má nghe, hổng biết Má chán hông chứ kon thì... hông chán [kon khoái sự cố giựt gân Má ơi], hổng biết Má có còn giấu điều gì dùm ai hay tại lâu rồi không nhớ nổi. Má cũng góp phần làm kon từ một đứa con nhà gia giáo nề nếp chỉnh tề giờ thành ra đứa hay ngủ lang đi bụi... Nhớ lúc bàn tay nhỏ xíu của Má vuốt ve, kon lại cứ thấy mình được chở che và bảo bọc.
.
Mình cũng có thể nói là trải qua nhiều thăng trầm Má nhỉ? Cứ sát rạt rồi xa ra, cứ chặt rồi lỏng, cứ hết ga rồi bảng lảng [sao câu này nó tá lả zị chời]. Từ thời kỳ chụp toàn hình điên hình khùng tới lúc chuộng "ạc" chụp hình nhìn mây nhìn gió, từ tóc dài còn tóc ngắn, từ ốm thành mập, mập thành mập hơn, sau bao nhiêu người xuất hiện và bao nhiêu người ra đi, kon nghĩ chắc mình sẽ như vầy đến hết đời. Như vầy là như thế nào thì chắc Má cũng biết. Má có hài lòng hông chứ kon thì... kon không biết nữa, Má ơi!
.
[post cái hình ghi nhớ một thời nhảm vãi]




Photobucket

5 nhận xét:

  1. Mình cũng có thể nói là trải qua nhiều thăng trầm Má nhỉ? Cứ sát rạt rồi xa ra, cứ chặt rồi lỏng, cứ hết ga rồi bảng lảng [sao câu này nó tá lả zị chời]. Từ thời kỳ chụp toàn hình điên hình khùng tới lúc chuộng "ạc" chụp hình nhìn mây nhìn gió, từ tóc dài còn tóc ngắn, từ ốm thành mập, mập thành mập hơn, sau bao nhiêu người xuất hiện và bao nhiêu người ra đi, kon nghĩ chắc mình sẽ như vầy đến hết đời. Như vầy là như thế nào thì chắc Má cũng biết. Má có hài lòng hông chứ kon thì... kon không biết nữa, Má ơi!
    .
    thôi rồi, bị cái đoạn này ám hết đoạn đường hơn bảy chục cây số roài pây! :((

    Trả lờiXóa
  2. Mỗi lần con phải xa nhà
    Lòng con nhớ Má diết da bao lần
    :)

    Trả lờiXóa
  3. @ omma : chứ hổng phải bị câu "Thôi thì... mình đi kím chỗ nào mát mẻ gần trường đi nha Má." ám hả omma :D
    @ anhmuoi : thơ hay nhưng trong trường hợp này thì trớt quớt chị àh :)

    Trả lờiXóa