Em không điều khiển được nước mắt mình...
.
Có đôi lúc, em giấu ánh mắt mình sau làn kính trắng, em nhìn về hướng khác, em chớp liên tục, em cúi gằm xuống đất, em thở dồn dập, em mím môi. Em đã như vậy không biết bao nhiêu bận trong ngày hôm nay, nghĩa là ** vẫn còn ở đây. Nếu có thể, em muốn thay đổi một vài điều nhỏ trong tâm trí mình, chẳng hạn như một người, một ánh mắt, một bàn tay.
.
Hình như em đã đọc được ở đâu đó, rằng mỗi người có một mức tần suất âm thanh phù hợp riêng mình, nghĩa là nếu như em gặp được một người có giọng nói ở mức tần suất đó, em sẽ cảm thấy thích và cứ muốn được nghe. Điều này sẽ đơn giản hơn nhiều nếu mọi thứ chỉ dừng lại ở đó, nếu đừng vì một giọng nói mà em lỡ vương vấn cả một con người. Không nghĩ rằng đã lâu như vậy, mùa phượng này nữa đã là mùa thứ ba. .
Ta về, lại đóng vai ta,
Vai chưa tròn nhớ, ướt nhoà mắt nhau.
Mắt người dõi phía hư hao,
Mắt ta, ta thấy xanh xao dáng người.
Cuối cùng thì em cũng không có can đảm nói ra với ** điều đó. Em sợ điều gì hở em, ** đã là một vì sao mà em đâu phải bầu trời kia gần gũi. Thứ em nhớ, có phải chỉ mỗi giọng nói ấy không đâu, có phải chỉ mùa hè năm đó đâu, có phải chỉ những lần rong ruổi, có phải chỉ những điều mỗi mình em nhớ đâu... Mà... em đâu phải bầu trời, sao còn sợ rơi mất một ngôi sao?
Ta về ...về lại ta thôi
Trả lờiXóaMột mình một bóng đơn côi một mình
Trời đầy sao sáng lung linh
Ước gì ta lụm đầy bình sao rơi.
:))
ở đâu có lục bát là ở đó có chị hà :)
Trả lờiXóaĐói bụng lục bát lục nồi
Trả lờiXóaĐói tình lục lại chỗ ngồi ngày xưa
Hihi...
em thiệt ngưỡng mộ chị đó. hehehe.
Trả lờiXóaVui là chính em nhỉ. Dù chị và em là hai thế hệ cách xa nhau...nhưng đều lục bát lục nồi khi đói bụng nên dễ đồng cảm.
Trả lờiXóa:))
ko chị. đói quá thì em nằm xỉu chờ người mang thức ăn tới :D
Trả lờiXóaCâu trả lời rất điển hình cho thế hệ trẻ bây giờ.Hai cậu con trai của chị cũng vậy.Thà chịu đói chơi điện tử,chờ mẹ nấu cơm cho ăn.
Trả lờiXóa:))
em thì khác, em ko mê điện tử. em mê phim Hàn quốc ^^
Trả lờiXóa