ME

ME

Thứ Năm, 18 tháng 8, 2011

tháng ngày không tên


Bước ra khỏi mùa thu, không thấy ngàn lá rơi như thung lũng. Bước ra khỏi một cuộc đời, không thấy nữa ân tình nào còn mang mãi tên nhau... Người vẫn nói vẫn cười, vẫn gửi cho ta vài bận tin ngốc xít, vẫn cùng ta qua những ngả đường, vẫn làm ta đau lòng như một cuối hè thưa mưa thưa nắng.
.
Ta mới biết mình đã thực sự trăm ngàn lối rẽ. Không lối nào giống lối nào, không con đường nào tựa con đường nào, và có nơi nào... mưa giống nơi này không? Ôi những cơn mưa đêm giết ta chìm trong thinh lặng. Một đại dương... ào ạt trở về.
.
Nhưng người đã có những yêu thương khác, những gương mặt ta không quen khác. Chúng ta vẫn đôi bận ngồi cà phê hàn huyên, nói dóc nghe mưa phơi nắng. Để rồi cuối cùng lại quẳng nhau trở về  với cuộc đời của riêng mình. Rẽ. Và. Xa.
.
Vẫn là những cuộc vui chơi bù khú, nhưng sao ta tha thiết hoài những đêm bên nhau đốt đèn cầy, những lon bia đắng mặn mùi nước mắt, những giọng cười thơ thớ trong lành. Ta... lại lún vào một mớ những kỷ niệm, những kỷ niệm không nhất thiết phải có tên, nhưng nhất thiết là phải nhớ.

3 nhận xét:

  1. Những gì dang dở bao giờ cũng là chuỗi kỷ niệm khắc sâu trong trí nhớ.
    :)

    Trả lờiXóa
  2. dù vui hay buồn thì cũng là kỷ niệm, nên em ko muốn quên.

    Trả lờiXóa
  3. Chị cũng vậy. Tất cả buồn vui,đau khổ,hạnh phúc đều nâng niu trân trọng.

    Trả lờiXóa