ME

ME

Thứ Ba, 25 tháng 10, 2011

tội gì đánh mất mùa thơ.


[Em thấy mình cứ bơi giữa đại dương, không sóng gió nhưng cũng không đến được với bờ]
.
Những ngày tháng Mười. Chưa quên tên con đường thành phố, chưa thấy lòng thôi bớt rộn ràng. Người cũ thì vẫn thi thoảng ẩn hiện, có nhớ đó, nhưng cũng chỉ vậy thôi, không muốn nhắn tin hí hoáy dông dài, không muốn lơ thơ dịu dàng gì sất, vì mùa này đã quá đủ dịu dàng... Em có trở về đâu, vì em có đi đâu bao giờ, có đi cũng không đến, có chờ người cũng không tới, có buồn thì người cũng vẫn vui vầy ở nơi nào khác. Tội gì đánh mất mùa thu.
.
Ừ, tội gì đánh mất mùa thơ. Mọi thứ bắt đầu chộn rộn theo chu kỳ nhịp sống cuối năm. Thấy người ta bắt đầu lo nghĩ cho nhiều thứ mới mẻ khác, thấy người cũ đi xây đắp chuyện tình, tuyệt nhiên không một dấu vết. Tự dưng nghĩ tới một ngày người cũ cười ha hả, còn mình ngồi nhìn, mắt ráo hoảnh mà lòng thì sướt mướt. Thì cũng chộn rộn lo âu đủ thứ chuyện mất rồi, mà sao chỉ một bước lạc chân đã rơi vào suy nghĩ, rơi sâu vào những điều đã thuộc chưa quên.
.
Tình hình là sẽ bận bịu hết cả tháng trước mắt. Nên ai đó đừng nỡ lòng dìm ta vào nhớ, cứ để ta bơi đi, không biết sẽ tới đâu nhưng chắc chắn là sẽ cách xa những gì đã quyết sẽ bỏ lại phía sau. Lòng vắng tanh như những con đường chủ nhật, không ai bước vào, không ai đi qua, không ai tạt ngang, không ai rẽ tới, cũng chẳng có kẻ nào đủ điên khùng để xách xe ra mà đi vòng cho xa. Đi thẳng thôi cho nhanh, mà ngặt cái là có người còn ước mơ làm một cái đèn đỏ, chỉ một phút là cùng mà vẫn níu kéo chi...

Thứ Bảy, 15 tháng 10, 2011

"cho dù ông trời có quay lưng lại, anh cũng sẽ che chở cho em..."


[Nếu như chúng ta đã được gặp nhau giữa cuộc đời này...]
.
Những tưởng sự tồn tại của anh sẽ mang lại cho em toàn hạnh phúc. Những tưởng chia ly này không bao giờ là của chúng ta... Em muốn quỳ xuống mà van xin, xin anh đừng cười với em nụ cười nửa miệng buồn như một vết dao găm, xin anh đừng lướt qua vai em như một cơn gió thoảng. Em không muốn chúng ta mãi là những kẻ cô đơn, em không muốn rồi mình sẽ rời nhau mà đứng bên hai bờ sinh tử. Em không làm được. Em không quên anh được. Em không thể bắt mình thôi đợi chờ, cũng như thôi nhìn vào ánh mắt đã quen với cô độc và đau đớn.
.
Người đàn ông của em. Rồi anh sẽ về, dẫu biết rằng nếu đợi được đến ngày đó, thì cánh tay này, dáng đi này và ánh mắt ấy có còn dành cho em. Vậy mà em vẫn ở đây mà hy vọng, mà mơ tưởng. Vì em tin vào những gì anh nói... cho dù ông trời có quay lưng lại, anh cũng sẽ che chở cho em... Ký ức, sóng gió, niềm vui, nước mắt, em giữ lại tất cả, vì em tin, anh sẽ trở về và tìm lại chúng. Em cất cho anh, cho em, những tháng ngày không bao giờ chết... cho dù chúng ta vì nhau mà rơi ngã...
.
Nhều lúc em muốn mở lời hỏi anh, em muốn hỏi anh rằng em phải làm thế nào, rằng chúng ta bây giờ là thế nào, rồi ngày mai liệu rằng anh có còn hơi thở để quay về, với em như anh đã hứa. Em thật sự không cần anh che chở, em thật sự có thể tự mình tồn tại, vì phía trước em là anh, thế nên em luôn nhắc mình bước tiếp. Chỉ cần anh đứng từ nơi xa đó, vẫy tay và cười với em nụ cười buồn như anh đã từng, em còn mong chờ gì hơn nữa. Những điều đáng quên thực sự đã không còn nữa, mà sao anh ơi anh vẫn chưa chịu trở về. Về đi anh, và chúng ta thôi không còn khóc nữa...

Thứ Tư, 5 tháng 10, 2011

những dấu son lộng lẫy


[có ai ngồi mà đếm tuổi mùa thu...]
.
Vậy là em hai tư. Hai tư đến, nhẹ nhàng như một nụ hôn xa. Mùa thu, không hẳn là mùa em thích nhất, không hẳn là mùa em trông đợi nhất, nhưng mùa thu nào cũng có một vị trí đặc biệt trong tim. Mùa thu, tháng Mười, và sinh nhật. Hồi xưa mê sinh nhật vì có bánh kem, có nước ngọt, có nhiều quà. Còn bây giờ, tuy không còn háo hức như tuổi nhỏ nữa, em vẫn thích thú ngồi nhìn cái thời khắc kim đồng hồ chuyển vạn vật qua một ngày mới, và em thêm tuổi mới, thiêng liêng như khi người ta chờ đón tới giao thừa.
.
Lạ một điều là em không thích người ta hát Happy birthday cho mình, em thấy nó ngượng ngượng và sao sao, em chỉ thích đọc những tin nhắn, những lời chúc, đặc biệt là những tin nhắn vào vài khoảnh khắc đầu tiên của ngày mới ấy. Rồi sau đó, nhắm mắt chìm nhẹ vào chăn ấm, bồng bềnh giữa một khoảng rộng bao la. Ngoài kia, mùa thu lả lướt khắp đất trời, gom heo may về vỗ an giấc ngủ. Em đâu phải là công chúa, mà sao vẫn muốn ở đây ngủ vùi đợi chờ hoàng tử.
.
Tháng Mười của em... Có những khuôn mặt thân quen, có dỗi hờn tạm thời quên hết, có vị ngọt béo của miếng bánh hai tư, có cơn mưa lao xao mùa áp thấp, có câu chuyện dịu dàng nồng mùi cà phê, có vị thơm nở bừng giữa khuya mà chỉ mùa thu mới thấy. Phải chăng vì em si mê mà thi vị hoá? Hai tư tuổi, em cứng cỏi hơn hôm qua và trẻ con hơn ngày mai. Mỗi tuổi đời rơi đi là một dấu son lộng lẫy để em góp nhặt lấy cho riêng mình, tưng bừng mùa thu hiện tại và lặng lẽ chờ những mùa thu khác. Sẽ vẫn dịu dàng và lãng đãng như lá rơi...