
[có ai ngồi mà đếm tuổi mùa thu...]
.
Vậy là em hai tư. Hai tư đến, nhẹ nhàng như một nụ hôn xa. Mùa thu, không hẳn là mùa em thích nhất, không hẳn là mùa em trông đợi nhất, nhưng mùa thu nào cũng có một vị trí đặc biệt trong tim. Mùa thu, tháng Mười, và sinh nhật. Hồi xưa mê sinh nhật vì có bánh kem, có nước ngọt, có nhiều quà. Còn bây giờ, tuy không còn háo hức như tuổi nhỏ nữa, em vẫn thích thú ngồi nhìn cái thời khắc kim đồng hồ chuyển vạn vật qua một ngày mới, và em thêm tuổi mới, thiêng liêng như khi người ta chờ đón tới giao thừa.
.
Lạ một điều là em không thích người ta hát Happy birthday cho mình, em thấy nó ngượng ngượng và sao sao, em chỉ thích đọc những tin nhắn, những lời chúc, đặc biệt là những tin nhắn vào vài khoảnh khắc đầu tiên của ngày mới ấy. Rồi sau đó, nhắm mắt chìm nhẹ vào chăn ấm, bồng bềnh giữa một khoảng rộng bao la. Ngoài kia, mùa thu lả lướt khắp đất trời, gom heo may về vỗ an giấc ngủ. Em đâu phải là công chúa, mà sao vẫn muốn ở đây ngủ vùi đợi chờ hoàng tử..
Tháng Mười của em... Có những khuôn mặt thân quen, có dỗi hờn tạm thời quên hết, có vị ngọt béo của miếng bánh hai tư, có cơn mưa lao xao mùa áp thấp, có câu chuyện dịu dàng nồng mùi cà phê, có vị thơm nở bừng giữa khuya mà chỉ mùa thu mới thấy. Phải chăng vì em si mê mà thi vị hoá? Hai tư tuổi, em cứng cỏi hơn hôm qua và trẻ con hơn ngày mai. Mỗi tuổi đời rơi đi là một dấu son lộng lẫy để em góp nhặt lấy cho riêng mình, tưng bừng mùa thu hiện tại và lặng lẽ chờ những mùa thu khác. Sẽ vẫn dịu dàng và lãng đãng như lá rơi...
Chia sẻ cùng bạn. Mình cũng hai tư. :))
Trả lờiXóa