ME

ME

Thứ Ba, 25 tháng 10, 2011

tội gì đánh mất mùa thơ.


[Em thấy mình cứ bơi giữa đại dương, không sóng gió nhưng cũng không đến được với bờ]
.
Những ngày tháng Mười. Chưa quên tên con đường thành phố, chưa thấy lòng thôi bớt rộn ràng. Người cũ thì vẫn thi thoảng ẩn hiện, có nhớ đó, nhưng cũng chỉ vậy thôi, không muốn nhắn tin hí hoáy dông dài, không muốn lơ thơ dịu dàng gì sất, vì mùa này đã quá đủ dịu dàng... Em có trở về đâu, vì em có đi đâu bao giờ, có đi cũng không đến, có chờ người cũng không tới, có buồn thì người cũng vẫn vui vầy ở nơi nào khác. Tội gì đánh mất mùa thu.
.
Ừ, tội gì đánh mất mùa thơ. Mọi thứ bắt đầu chộn rộn theo chu kỳ nhịp sống cuối năm. Thấy người ta bắt đầu lo nghĩ cho nhiều thứ mới mẻ khác, thấy người cũ đi xây đắp chuyện tình, tuyệt nhiên không một dấu vết. Tự dưng nghĩ tới một ngày người cũ cười ha hả, còn mình ngồi nhìn, mắt ráo hoảnh mà lòng thì sướt mướt. Thì cũng chộn rộn lo âu đủ thứ chuyện mất rồi, mà sao chỉ một bước lạc chân đã rơi vào suy nghĩ, rơi sâu vào những điều đã thuộc chưa quên.
.
Tình hình là sẽ bận bịu hết cả tháng trước mắt. Nên ai đó đừng nỡ lòng dìm ta vào nhớ, cứ để ta bơi đi, không biết sẽ tới đâu nhưng chắc chắn là sẽ cách xa những gì đã quyết sẽ bỏ lại phía sau. Lòng vắng tanh như những con đường chủ nhật, không ai bước vào, không ai đi qua, không ai tạt ngang, không ai rẽ tới, cũng chẳng có kẻ nào đủ điên khùng để xách xe ra mà đi vòng cho xa. Đi thẳng thôi cho nhanh, mà ngặt cái là có người còn ước mơ làm một cái đèn đỏ, chỉ một phút là cùng mà vẫn níu kéo chi...

5 nhận xét: