ME

ME

Thứ Ba, 17 tháng 1, 2012

tình cũ


Tôi không nhớ mình đã dùng cách nào để rũ bỏ tình cảm ấy. Dường như là cuộc gọi nhỡ không buồn bắt máy, dường như là hẹn hò bị từ chối, dường như là quãng đường dài chỉ muốn đi một mình. Dường như là tất cả. Dường như là từ đó tôi xa một người, mà mãi đến sau này mới nhận ra là tiếc nuối.
.
Đến năm hai tư. Tôi thi thoảng vẫn thấy mình nằm mơ, giống như ai đó nhét hình ảnh gã con trai ấy vào trong giấc ngủ của tôi, khiến chúng long lanh và trở nên nhàu nhĩ ngay sau đó khi tôi thức dậy. Khi tôi thức dậy và sực nhớ là mình đã đi quá xa. Tôi không còn anh nữa.
.
Tôi nhìn vào gương và thấy mình sắp khóc. Mỗi lần như thế lại tự nhủ rằng con người ấy không xứng đáng. Nhưng thực ra, tôi mới là người không xứng. Ai mang cho thời gian đôi bàn tay ngà ngọc, mang chúng ta đi mà sao chỉ quẳng mỗi tôi trở về? Sao chỉ mỗi tôi thấy mình tê buốt mỗi khi nhớ về anh? Sao chỉ có tôi giật mình vì hoá ra mình vẫn chưa thôi nhớ. Kể cả là trong vô thức.
.
Bao nhiêu giao thừa đi qua rồi, bao nhiêu tháng Giêng đã đâm chồi và tàn úa, sao những ánh pháo hoa đêm hôm đó qua ngần ấy mùa xuân mà vẫn chưa úa tàn. Vẫn còn, vẫn ấm, và đôi lúc trỗi dậy tỉ tê. Nếu như tôi lại nghĩ về người ta mùa xuân này nữa, thì có tội gì không hở người ta ơi?

1 nhận xét:

  1. đau đáu chi dài nỗi nhớ
    tình đã tan sao vẫn còn chờ
    hoài thương vết son buồn năm cũ
    tội tình gì mà cứ mơ...

    người đã như mùa phai nhạt
    như áng mây trôi phía xa vời
    hai nẻo đường đời mãi tách lối
    cớ gì ảo mộng, hỡi tôi?!

    bản full: http://khoijera.multiply.com/journal/item/454/454

    Trả lờiXóa