Ban đầu, tui định sẽ đặt tít là "Gái ơi, vì sao ế ??", nhưng vì nhạy cảm với từ kia nên đổi lại. hia hia. Bài viết này giả thiết một vài nguyên nhân vì sao rất nhiều các nàng thời nay mãi mà vẫn chưa tìm thấy một nửa của mình. (trích từ kinh nghiệm thực tiễn của tui :((].Thứ nhất, người ta sẽ cho rằng các nàng quá kén cá chọn canh. Uhmmmmmm... đây là những nàng hay tự đặt ra cho mình một chuẩn mực người yêu nào đó, lên list những thứ cần phải có của một chàng trai, rồi đối chiếu, rồi lùng sục, nhưng liệu có chàng trai nào hội đủ các yếu tố nàng cần, một trăm phần trăm đủ? Những nàng cố chấp sẽ cứ thế cứ thế mà vạch lá tìm trai, còn những nàng sớm tỉnh ngộ thì sẽ gật đầu trước một anh chàng... có thể là khác xa với chuẩn mà nàng đã định sẵn. Gái khôn sẽ biết nên chọn điều gì :D.Thứ hai, tính cả thèm chóng chán. Một đặc tính không hề hiếm ở các cô gái. Những cô gái thuộc trường hợp này rất dễ lay động, ít chung thuỷ, thích cảm giác mới lạ. Thế nên dễ dàng bị thu hút bởi những chàng trai khác, còn chàng người yêu hiện tại, đã quá hiểu, mọi cảm giác đã cũ, không còn sức hấp dẫn, nàng dễ sa ngã vào một tình yêu khác. Cuối cùng danh tiếng lăng nhăng của nàng cũng bay cao, bay xa, và các chàng trai cũng dần dần bay mất. Đây cũng là hố sâu định mệnh cho những kẻ không biết hâm nóng tình yêu, để nguội ngắt như tô phở 1 giờ chưa đụng đũa..Thứ ba, các nàng tự ti và mặc cảm. Trường hợp này rơi vào những cô gái nhút nhát, không tự tin vào bản thân, lại càng không tự tin vào tình yêu với một ai đó. Các nàng luôn trân mình trong lớp vỏ ốc cô đơn, không dám bước ra hẹn hò, không dám đến gần đối tượng (có thể có) của mình. Các nàng sợ bị từ chối, các nàng sợ sự đổ vỡ, các nàng sợ hết thảy. Đối với các nàng này, cần có một chàng trai đủ bản lĩnh để kéo nàng ra khỏi vỏ ốc và cho nàng biết rằng, nàng xứng đáng để có được một tình yêu..Thứ tư, nàng ham mê công việc. Nàng không quan tâm, thậm chí lãnh cảm với tình cảm trai gái. Đối với nàng, sự nghiệp là trên hết, còn người yêu, không có cũng chẳng sao. Những nàng này thường nhìn trai với thái độ lạnh lùng và ngạo nghễ, hăng say trong sự nghiệp, lười nhác trong tình trường, thậm chí coi thường đàn ông (ngoại trừ những trường hợp phi giới tính khác).Thứ năm, nàng chưa thoát ra khỏi cái bóng tình cũ. Đây là một nguyên nhân rất đau lòng. Các nàng có một tình yêu trong quá khứ quá đẹp, khắc cốt ghi tâm, mọi người con trai xung quanh đều không thể nào sánh bằng với người cũ trong tâm trí của nàng. Chưa cảm giác nào đủ mạnh, chưa gã trai nào đủ nồng nhiệt để xoá tan vết đau tình cũ trong nàng. Không phải là nàng không cho mình cơ hội, nhưng sâu trong tiềm thức nàng vẫn còn một mối tình nào đó, động đậy chưa yên. Nàng sống nội tâm và đa sầu đa cảm, cần một chàng trai tinh tế và kiên nhẫn đợi chờ..Còn một vài nguyên do nữa, nhưng tạm thời như thế này thôi. Sao tui thấy mình ở đâu cũng có, hức hức. Thế nhưng kể từ sau bài viết này, tui sẽ tự cho phép mình chuyển sang một trang tình mới, tươi sáng và mãnh liệt hơn. Ấu dè ^^
Cuối tháng giêng, mưa tràn một nỗi ngon lành. Cuối cùng cũng chạm tay vào mưa sau bao tháng ngày xa cách, tôi biết mình vẫn còn cơ hội phải lòng. Trò chơi nhắn tin cũ rích mà chưa bao giờ chán, cứ hí hoáy gửi bừa vài ba câu, rồi thơ ngây chờ đợi, chộp ngay lấy điện thoại khi đèn bật sáng trở lại. Lâu rồi, cũng lâu như khi cơn mưa mùa này quay về, tôi mới lại thấy mình đọc tin nhắn của người khác mà tủm tỉm cười (là tủm tỉm cười chứ không phải ha hả khoái trá như khi đọc mấy tin nhắn hề hề của lũ bạn). Vậy đấy, mà thấy mình lại hoá thành xưa cũ..Chợt nhớ quận 3 mùa sao xoay, chợt nhớ trường huyện ngày phượng rớt. Bao nhiêu năm tháng qua đi rồi, mỗi thứ thay đổi một ít, mỗi người già đi một ít, và mình thì khó tính hơn một ít. Đã không còn ngờ nghệch như ngày nào nên việc rơi ngã vào một mối tình nào đó cũng trở nên khó khăn hơn. Là không dám, không thích, hay không thể, tôi cũng không biết và cũng không quan tâm nữa. Giá như có ai đó quăng cho tôi một lời hò hẹn rõ ràng, và tôi sẽ sái cổ ngồi đợi, trong khi đợi tôi có thể ngồi đây đếm mưa ngoài bầu trời đục tối, uống sữa chua và học đòi làm thơ. Thì mưa mà, thi sĩ làm sao từ chối được một cơn mưa..Tôi, cuối cùng rồi cũng hiểu cảm giác của một kẻ chỉ thuộc về quá khứ. Không có tư cách ở hiện tại. Càng không là gì nếu muốn ở tương lai. Nhìn mọi người bước thêm một bước dài, nghĩa là họ ở xa tôi thêm một chút, mỗi bước là một chút, rồi thì những thứ gì mà mình không quên được thì phải nhớ thôi, biết làm sao hơn... Biết làm sao hơn khi tháng ba rục rịch trở về mang theo cơn mưa làm nức lòng tôi đến vậy. Ngồi vò đầu bứt tóc, không tìm ra được cớ gì để nhắn tin cho nhau. Thôi thì đổ thừa cho mưa, à... ừ, vì mưa nên mình nhớ bạn... vậy thôi.
Sắp già đến nơi rồi trời ơi...... giờ mình mới hiểu vì sao tuổi tác là thứ quan trọng đến vậy với phụ nữ. Mỗi năm qua đi, tui lại cắm thêm cho chiếc bánh đời mình một ngọn nến, những ngọn nến đầu sẽ vui mừng vỗ tay bôm bốp, những ngọn nến giữa êm đềm nở nụ cười hiền dịu, những ngọn nến cuối sẽ mếu máo âu sầu rũ rượi, vì chúng nghĩ "trời ơi tui chưa muốn mà ai vội mang cắm tui lên đây, cái bánh béo quá!". Thế đấy, ôi thời gian....Ấy vậy mà nhiều lúc để thuận theo tiếng gọi của tuổi sắp băm, tui định sẽ ăn nói dịu dàng, đi đứng đàng hoàng, vại mà cứ gặp "đồng bào" là lại quên tất, tự xổ ra cơ man những tràng cười hô hố nhảm + kinh hoàng + vô duyên tuyệt đỉnh. Giờ thì tui đã hiểu thói quen ấy của tui diệt trừ tình iu như thế nào. Vẫn ế chỏng chơ dù đã rất ư là cố gắng [kìm chế].Những ngày đầu năm này không có thứ cảm xúc nào rõ rệt cả, tui chỉ lén thấy thế, rồi hình như là vậy, rồi biết đâu được ấy mà. Ôi tui viết gì tui cũng không hiểu nữa cơ, chỉ là... mùa xuân đương thời xuân sắc nhất, tui phải dang tay mà tận hưởng ban ngày, hiên ngang mà nằm ngủ ban đêm [hiên ngang cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng :>] "xuân đương tới nghĩa là xuân đương qua". Không biết suốt mười hai tháng này, điều gì sẽ chờ đón tui, có phải là điều mà tui đang mong đợi, có phải là điều sẽ làm tui vui, làm tui buồn, làm tui hạnh phúc. Dù gì đó cũng là ban tặng của nhân gian, cho tui thấy mình thực sự là đang đi giữa cuộc đời. Chiếc bánh kem nào cũng cần những ngọn nến để mà nhắc nhớ <3