ME

ME

Thứ Tư, 1 tháng 2, 2012

tình yêu mùa xuân


Sắp già đến nơi rồi trời ơi...... giờ mình mới hiểu vì sao tuổi tác là thứ quan trọng đến vậy với phụ nữ. Mỗi năm qua đi, tui lại cắm thêm cho chiếc bánh đời mình một ngọn nến, những ngọn nến đầu sẽ vui mừng vỗ tay bôm bốp, những ngọn nến giữa êm đềm nở nụ cười hiền dịu, những ngọn nến cuối sẽ mếu máo âu sầu rũ rượi, vì chúng nghĩ "trời ơi tui chưa muốn mà ai vội mang cắm tui lên đây, cái bánh béo quá!". Thế đấy, ôi thời gian...
.
Ấy vậy mà nhiều lúc để thuận theo tiếng gọi của tuổi sắp băm, tui định sẽ ăn nói dịu dàng, đi đứng đàng hoàng, vại mà cứ gặp "đồng bào" là lại quên tất, tự xổ ra cơ man những tràng cười hô hố nhảm + kinh hoàng + vô duyên tuyệt đỉnh. Giờ thì tui đã hiểu thói quen ấy của tui diệt trừ tình iu như thế nào. Vẫn ế chỏng chơ dù đã rất ư là cố gắng [kìm chế]
.
Những ngày đầu năm này không có thứ cảm xúc nào rõ rệt cả, tui chỉ lén thấy thế, rồi hình như là vậy, rồi biết đâu được ấy mà. Ôi tui viết gì tui cũng không hiểu nữa cơ, chỉ là... mùa xuân đương thời xuân sắc nhất, tui phải dang tay mà tận hưởng ban ngày, hiên ngang mà nằm ngủ ban đêm [hiên ngang cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng :>] "xuân đương tới nghĩa là xuân đương qua". Không biết suốt mười hai tháng này, điều gì sẽ chờ đón tui, có phải là điều mà tui đang mong đợi, có phải là điều sẽ làm tui vui, làm tui buồn, làm tui hạnh phúc. Dù gì đó cũng là ban tặng của nhân gian, cho tui thấy mình thực sự là đang đi giữa cuộc đời. Chiếc bánh kem nào cũng cần những ngọn nến để mà nhắc nhớ <3

2 nhận xét:

  1. nguyên entry thích nhất mỗi câu kết: "Chiếc bánh kem nào cũng cần những ngọn nến để mà nhắc nhớ." :D

    Trả lờiXóa