ME

ME

Thứ Ba, 21 tháng 2, 2012

ừ, mưa...


Cuối tháng giêng, mưa tràn một nỗi ngon lành. Cuối cùng cũng chạm tay vào mưa sau bao tháng ngày xa cách, tôi biết mình vẫn còn cơ hội phải lòng. Trò chơi nhắn tin cũ rích mà chưa bao giờ chán, cứ hí hoáy gửi bừa vài ba câu, rồi thơ ngây chờ đợi, chộp ngay lấy điện thoại khi đèn bật sáng trở lại. Lâu rồi, cũng lâu như khi cơn mưa mùa này quay về, tôi mới lại thấy mình đọc tin nhắn của người khác mà tủm tỉm cười (là tủm tỉm cười chứ không phải ha hả khoái trá như khi đọc mấy tin nhắn hề hề của lũ bạn). Vậy đấy, mà thấy mình lại hoá thành xưa cũ.
.
Chợt nhớ quận 3 mùa sao xoay, chợt nhớ trường huyện ngày phượng rớt. Bao nhiêu năm tháng qua đi rồi, mỗi thứ thay đổi một ít, mỗi người già đi một ít, và mình thì khó tính hơn một ít. Đã không còn ngờ nghệch như ngày nào nên việc rơi ngã vào một mối tình nào đó cũng trở nên khó khăn hơn. Là không dám, không thích, hay không thể, tôi cũng không biết và cũng không quan tâm nữa. Giá như có ai đó quăng cho tôi một lời hò hẹn rõ ràng, và tôi sẽ sái cổ ngồi đợi, trong khi đợi tôi có thể ngồi đây đếm mưa ngoài bầu trời đục tối, uống sữa chua và học đòi làm thơ. Thì mưa mà, thi sĩ làm sao từ chối được một cơn mưa.
.
Tôi, cuối cùng rồi cũng hiểu cảm giác của một kẻ chỉ thuộc về quá khứ. Không có tư cách ở hiện tại. Càng không là gì nếu muốn ở tương lai. Nhìn mọi người bước thêm một bước dài, nghĩa là họ ở xa tôi thêm một chút, mỗi bước là một chút, rồi thì những thứ gì mà mình không quên được thì phải nhớ thôi, biết làm sao hơn... Biết làm sao hơn khi tháng ba rục rịch trở về mang theo cơn mưa làm nức lòng tôi đến vậy. Ngồi vò đầu bứt tóc, không tìm ra được cớ gì để nhắn tin cho nhau. Thôi thì đổ thừa cho mưa, à... ừ, vì mưa nên mình nhớ bạn... vậy thôi.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét