ME

ME

Thứ Năm, 24 tháng 1, 2013

mình, những ngày giáp Tết


Những đêm khó ngủ. Kỷ niệm tràn về như những cơn gió lạnh thổi buốt ngoài sân. Và... tôi lung lay. Tôi chạm tay mình lạnh ngắt, cứ hễ trời nổi lên chút gió là hai bàn tay lại lạnh, giống như trái tim, hễ ai đó khơi gợi là lại thấy xôn xao. Mùa xuân đến nhanh hơn tôi tưởng, vội vàng khi tôi còn chưa kịp quét bụi lòng mình. Lại thêm một mùa mai, chắc sẽ là một cái Tết như bao cái Tết, mà sao trong tôi lại bất ổn thế này.
.
Hồi chiều ba đi ngắt lá cây mai, sắp sửa rằm tháng chạp, mọi người lại sắp ùa về cái thị trấn mênh mang gió này mang theo lỉnh kỉnh những hân hoan. Tôi vẫn ở đây qua bao nhiêu mùa nhớ. Tôi ở đây, và chứng kiến từng giọt mưa, từng cơn bão thốc, từng vạt nắng chiều, từng sự đổi thay của đất trời và của lòng người. Có người dứt áo ra đi, có người quày quả trở về, có kẻ đượm nồng duyên mới, có kẻ say khướt âu sầu. Đóng vai một người quan sát quá lâu, nên khi đến lượt mình, bỗng trở nên lúng túng. Hay là tại mùa xuân nên tôi tham lam mà ước mình trẻ lại?
.
Cũng phải mươi bữa nữa là hàng quán mới xôn xao, khắp nơi sẽ giăng đèn đốt nhạc. Mẹ lại sắp hí hửng dán hoa treo câu đối, đâu biết lòng con gái đang chợt ngổn ngang. Thôi kệ, vui trọn Tết đi rồi tới đâu thì tới, cớ gì phải buồn, việc gì phải nghĩ, chẳng phải tuổi mình cũng như xuân, chóng về chóng mất. Hãy giữ cho nhau những kỷ niệm ngọt ngào, hãy đặt vào tay tôi một hơi ấm trước giá lạnh ngày giáp Tết. Giống như mùa xuân, biêng biếc lộc mừng. 

2 nhận xét:

  1. có thể a ko hiểu hết, nhưng đọc thấy có gì đồng cảm lạ...

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. chắc mình giống nhau, chỉ khác mỗi điều, anh là một người sống trong thế giới đó, còn em chỉ là kẻ quan sát ở ngoài...

      Xóa