ME

ME

Thứ Hai, 25 tháng 3, 2013

hoàng tử bé


Tôi đã mơ thấy một hoàng tử, chính xác là một hoàng tử bé. Tiếc là đã không nhớ rõ khuôn mặt, chỉ nhớ rằng đôi mắt cậu ranh, mà hiền. Cậu đưa tôi vào những cảm xúc mới lạ, bình thường thôi nhưng tôi đã luôn cảm thấy mình tươi tắn và trẻ con đi rất nhiều. Đôi lúc tôi thấy cậu quan tâm mình như một đứa trẻ nít, đôi lúc thì nuông chiều như một người đàn ông. Và nụ cười đó, thì chỉ dành cho tôi. Thật buồn cười là tôi đã rung động vì một hình ảnh hư ảo thế đấy, khi những tia sáng đáng ghét buổi tinh mơ đến cuốn phăng cậu bé ra khỏi giấc mơ, tôi choàng tỉnh, nghe tim mình còn đập mạnh, nghe lòng mình bỗng chốc hoá khoan thai. 
.
Hay là tôi cứ thế mà rơi vào tình yêu với một hoàng tử bé nhỉ, có sao đâu, vài ba tuổi thì có sao đâu, vì tôi thấy tâm hồn mình vẫn còn non chán. Yêu một cậu trai, suy nghĩ chắc sẽ đơn giản hơn, tiếng cười sẽ giòn tan hơn, cậu sẽ biết cách dắt tôi đi nhanh hơn trong nắng, cậu biết phải làm gì để kéo tôi ra khỏi những đêm mục nát ngồi chìm trong suy nghĩ. Và quan trọng là, ta yêu! Cứ ước mơ, cứ suy diễn, cứ tin tưởng, cứ thương yêu như trẻ con vẫn thường làm, giống như cái cách mà hoàng tử bé mở đôi mắt tròn xoe của mình và khẩn thiết ta vẽ cho cậu một con cừu. Tôi là một người hay nghĩ, mặc dù điều này chỉ làm tôi chìm dần vào một mớ hỗn độn ngày một dày thêm. Tôi cần một kẻ giản đơn để mà cân bằng lại. Và trong giấc mơ ấy, cậu bé hoàng tử vừa qua tuổi hai mươi đến chào tôi như một ngọn gió mát lành, tràn qua vai thơm phức. Tóm lại thì cậu đến từ đâu, là thảo nguyên bao la hay là từ suối ngàn sâu thẳm?
.
Hoàng tử kể cho tôi nghe câu chuyện cổ tích ở hành tinh của cậu, tôi sái cổ ngồi nghe. Có cảm giác như là cậu đến với trái đất này là chỉ để gặp tôi, trò chuyện với tôi, và khiến tôi rơi vào một thứ xúc cảm lạ kỳ nào đó. Giấc mơ khiến tôi muốn xoá bớt những chì nặng trong đầu mình, buông bỏ hết những điều không đáng nắm giữ, rồi lao vào cậu như muốn đến một nơi nào khác và cùng cậu ngồi vẽ những con cừu. Trong mỗi con người ai cũng có một miền thơ ấu đã ngủ say, sao tôi lại không đánh thức chúng dậy để biết mình cũng từng ước mơ những điều bé mọn, cũng từng thiết tha một bàn tay vừa đủ rộng, cũng từng khóc oà lên khi đánh mất những gì mình yêu thích. Nhưng tôi không là một cô công chúa, liệu có thể nào tồn tại bên cạnh hoàng tử, nhẹ nhàng như là mây, nồng nàn như là nắng... Giấc mơ gần sáng nào cũng ngọt ngào y như vị kem tê đầu lưỡi...
 

Thứ Ba, 19 tháng 3, 2013

tuyết rơi... mùa này...


Những ngày tháng ba, tôi ước mình là mưa, tôi ước mình rơi vô tư như những giọt trong veo rớt lại hiên nhà. Một mùa mới lại đến, hình như tôi cũng lại sắp bước sang một chương khác của cuộc đời mình, không biết sẽ như thế nào, không biết sẽ ra sao, liệu rằng hạnh phúc và khổ đau điều gì đến trước. Tôi thấy mình vội vàng khi tháng ba còn chưa nhón chân đi mà đã ngồi đó mơ đông. Chợt nhớ hơi ấm đánh rơi trên thung lũng, không biết chàng trai choàng vai tôi năm ấy có còn hay hát những bài tình buồn thê thiết cũ, không biết Đà Lạt có nhớ tôi như tôi nhớ nơi ấy đến điên cuồng. Tôi nhớ người hay nhớ cảnh? Mà Sài Gòn mùa mưa còn đỏng đảnh gửi tâm trí mình lên tận cao nguyên. Thông xưa... chắc cũng đã già rồi.
.
Tôi đốt thời gian mình bên bàn phím để viết những điều không phải ai đọc cũng hiểu. Người ta rót vào tai tôi điều gì mà tôi nghe mắt mình cay quá, thà là đừng nghe, thà là đừng hiểu, thà là cứ ngờ nghệch suốt dọc đời nhau, thà là chưa bao giờ nhận ra mình có lỗi với bản thân mình. Phải sống bao nhiêu lâu nữa thì mới đo được lòng người, hay là đừng ở đây nữa, đừng tạo cơ hội để mà nhắc nhớ. Thời gian ơi là thời gian, trôi qua nhanh thế mà sao không cuốn nổi tiếc thương này. Tôi đã xa cao nguyên lâu như thế sao, mình đã không chạm được vào tim nhau như đã từng, thì làm sao tôi bắt mình nuôi mớ niềm tin vụn vặt rằng sẽ lại tìm được nhau sau chuỗi ngày bôn ba thất lạc. Mưa tháng ba, có giọt nào giống giọt nào đâu.
.
Ở giữa tháng ba mà tôi thấy mình tê buốt như mùa đông vậy nên cứ thèm thuồng hơi ấm. Có phải đứa con gái nào cũng cả tin và ghen tuông như thế, có phải mỗi lần ngồi đếm tháng đếm ngày người ta cũng mang về những tiếc rẻ như thế, hay tại tôi lơ lửng tận đông nên không thể hoà vào lòng tháng ba tươi khiết? Anh bảo tôi dạo này viết nhiều, ừ... em không ổn đấy anh ơi... không viết thì biết giấu đi đâu cho hết, biết nhốt nơi nào để nước mắt không lẩn thẩn trốn về. Tôi hai mươi lăm hay mười lăm gì cũng thế, không làm chủ được bản thân mình và cả tin vào con người, đến độ chỉ mới tháng ba mà cũng tưởng mười hai, chỉ vì một cái choàng vai dối trá mà tưởng chừng quen thuộc.

Thứ Ba, 12 tháng 3, 2013

tạm biệt bằng lăng


Màu tím bằng lăng, giờ chỉ còn lại trong ký ức bé nhỏ và yếu ớt của tôi. Bạn vốn dĩ thô mộc và thiệt thà, bạn vốn dĩ cũng ngọt ngào và luôn tạo cho người khác cảm giác an toàn khi ở cạnh. Bạn vốn dĩ sinh ra là như vậy, phải mãi mãi là như vậy. Nhưng mà... tôi biết đi đâu để tìm lại người xưa đây... Khi những câu chuyện cũ nhắc lại vẫn đau lòng, hồi ức cũ nhớ về cũng thấy tim mình còn ấm. Mà bạn đi, đơn giản và lạnh lùng. Không lý do, không nguyên cớ, không giải thích, mà quan trọng là bạn không muốn quay về, dù cho thế nào đi chăng nữa.
.
Biết làm gì đây khi bằng lăng ở ngay đấy mà tôi không hiểu được chúng nở vì điều gì, bằng lăng quay đi và trở thành cẩm chướng, thành phong lan, thành thược dược, mà cũng có khi là xương rồng cũng không chừng. Bằng lăng luôn khiến tôi bất an, chưa bao giờ thấy ngôn ngữ mình bất lực như lúc này. Dường như tôi không cách nào giữ được bạn nữa rồi, dù cho tôi có điên cuồng kéo bạn về trong đêm gió giật, dù cho tôi có khóc lóc van nài thì bằng lăng cũng không còn muốn bản thân mình tím nữa. Chua chát và thất vọng. Tôi rướn tim mình mong nhận được một chút hơi quen mà sao chỉ toàn là gai nhọn.
.
Cho dù cuộc sống này nó nghiệt ngã nhường nào, chỉ mong rằng khi bạn trở về thị trấn này, bạn sẽ lại đóng vai một nhành bằng lăng có thời làm tôi tím tái, vẫn nét thô mộc chân thành, vẫn những lời không khoa trương mà tin cậy. Để tôi không còn xót xa nhìn bạn xa lạ và bạo tàn. Để kỷ niệm, chúng được phép neo lại và giúp chúng ta vui khi qua nữa tháng ngày. Chỉ vậy thôi, không cần phải trau chuốt, không cần phải tỏ ra sõi sành hay am hiểu, bằng lăng chỉ cần có như vậy là đủ tuyệt, để tôi thấy rằng mình khóc nhiều như vậy là cũng đáng. Nói lời tạm biệt... nghĩa là còn mong thấy lại được bằng lăng, trong nắng một sớm ngày...

Chủ Nhật, 3 tháng 3, 2013

biển cạn


Tôi quẳng lại thị trấn nồng nhiệt của mình và tìm về biển bằng trái tim phơi phới. Một cuộc ra đi vội vàng, nhưng tôi may mắn vì vô tình chạm được vào mắt mình những hình ảnh đẹp đến nao lòng.
.
Đó là lúc cùng bạn đứng chờ xe trước ngôi nhà màu tím ấy, thiên nhiên ban tặng cho tôi cả một cảnh sắc tuyệt vời. Tôi cũng không biết chúng là gì, nhưng nhìn từ xa, màu trắng đó có thể là những cánh bướm, có thể là những cánh chim, chúng cứ bay vờn quanh nơi ấy, hoà vào ánh nắng không bỏng rát cũng chẳng dịu dàng của buổi chiều, tạo nên những sắc trắng lấp lánh như kim cương. Thật sự là như vậy, và tôi cũng không biết cách diễn đạt nào khác cả, chúng cứ chao lên chao xuống, lấp loá đằng xa như là đang phô diễn. Tôi chỉ cho cô bạn đứng kế bên mình, rồi thì cả hai cùng ngỡ ngàng trước phút giây may mắn ấy.
.
Đó là căn phòng nhỏ màu tím với điều hoà lạnh run người, nhưng tôi cứ thấy mình sướng rơn vì điều đó, nơi tôi và các cô bạn lê lết ngủ vùi sau một ngày cười nói và uống với nhau ngoài ban công lộng gió. Sau một vào giấc mơ chập chờn, tôi tỉnh giấc, và đập vào mắt mình là một hình ảnh quá vô biên. Bên ngoài cửa kính, những tàn cây chao mình trong đêm, những tưởng tôi có thể nghe cả tiếng rên xiết của gió, những tưởng ngoài trời sắp sửa cuồng phong. Hoá ra gió ở phố biển này đêm nào cũng thế. Nhìn những chiếc lá sa kê đưa mình như doạ nạt, tôi thấy trước mắt mình cả một vùng tối cô đơn, xa lạ, mà đẹp não nề.
.
Đó là biển cạn, thật sự là đêm biển cạn. Bên ngoài bờ đá nhấp nhô là cả một lòng biển cạn nằm thoai thoải, có cảm giác như chúng trải dài đến tận đại dương xa lắc ngoài kia. Và trăng, trời ơi ánh trăng hiền hoà soi rọi xuống lòng biển ẩm ướt, và gió, hỡi ôi thổi từng cơn vi vút bên tai người. Tôi tự hỏi lòng có còn hình ảnh nào đẹp hơn. Đã rút phone ra định chụp lấy cảnh sắc này, nhưng lại thấy mình thô thiển trước thiên nhiên, vì tôi không cách nào lưu giữ được trọn vẹn cái khoảnh khắc đó, một bức ảnh sẽ không thể nào gom hết cái hữu tình của một đêm biển cạn. Quá tuyệt vời, tôi không thể ngăn mình không hét lên sung sướng khi chạm vào khuôn nhìn đó, muốn đi dọc bờ biển ấy biết bao, muốn hoà vào gió và đi dưới trăng đến nhường nào. Giá như tôi có thể trải qua những khoảnh khắc như thế lần thứ hai. Giá như mỗi khi nhớ lại mọi thứ vẫn nguyên tròn như lần đầu tiên. Giá như tôi có thể chia sẻ cùng một ai đó những hình dung thiên nhiên tuyệt vời như vậy. Tôi, đã thấy mình hạnh phúc đến phát khóc.
.
[Kỷ niệm Cần Giờ tháng 3/2013]