Tôi đã mơ thấy một hoàng tử, chính xác là một hoàng tử bé. Tiếc là đã không nhớ rõ khuôn mặt, chỉ nhớ rằng đôi mắt cậu ranh, mà hiền. Cậu đưa tôi vào những cảm xúc mới lạ, bình thường thôi nhưng tôi đã luôn cảm thấy mình tươi tắn và trẻ con đi rất nhiều. Đôi lúc tôi thấy cậu quan tâm mình như một đứa trẻ nít, đôi lúc thì nuông chiều như một người đàn ông. Và nụ cười đó, thì chỉ dành cho tôi. Thật buồn cười là tôi đã rung động vì một hình ảnh hư ảo thế đấy, khi những tia sáng đáng ghét buổi tinh mơ đến cuốn phăng cậu bé ra khỏi giấc mơ, tôi choàng tỉnh, nghe tim mình còn đập mạnh, nghe lòng mình bỗng chốc hoá khoan thai.
.
Hay là tôi cứ thế mà rơi vào tình yêu với một hoàng tử bé nhỉ, có sao đâu, vài ba tuổi thì có sao đâu, vì tôi thấy tâm hồn mình vẫn còn non chán. Yêu một cậu trai, suy nghĩ chắc sẽ đơn giản hơn, tiếng cười sẽ giòn tan hơn, cậu sẽ biết cách dắt tôi đi nhanh hơn trong nắng, cậu biết phải làm gì để kéo tôi ra khỏi những đêm mục nát ngồi chìm trong suy nghĩ. Và quan trọng là, ta yêu! Cứ ước mơ, cứ suy diễn, cứ tin tưởng, cứ thương yêu như trẻ con vẫn thường làm, giống như cái cách mà hoàng tử bé mở đôi mắt tròn xoe của mình và khẩn thiết ta vẽ cho cậu một con cừu. Tôi là một người hay nghĩ, mặc dù điều này chỉ làm tôi chìm dần vào một mớ hỗn độn ngày một dày thêm. Tôi cần một kẻ giản đơn để mà cân bằng lại. Và trong giấc mơ ấy, cậu bé hoàng tử vừa qua tuổi hai mươi đến chào tôi như một ngọn gió mát lành, tràn qua vai thơm phức. Tóm lại thì cậu đến từ đâu, là thảo nguyên bao la hay là từ suối ngàn sâu thẳm?
.
Hoàng tử kể cho tôi nghe câu chuyện cổ tích ở hành tinh của cậu, tôi sái cổ ngồi nghe. Có cảm giác như là cậu đến với trái đất này là chỉ để gặp tôi, trò chuyện với tôi, và khiến tôi rơi vào một thứ xúc cảm lạ kỳ nào đó. Giấc mơ khiến tôi muốn xoá bớt những chì nặng trong đầu mình, buông bỏ hết những điều không đáng nắm giữ, rồi lao vào cậu như muốn đến một nơi nào khác và cùng cậu ngồi vẽ những con cừu. Trong mỗi con người ai cũng có một miền thơ ấu đã ngủ say, sao tôi lại không đánh thức chúng dậy để biết mình cũng từng ước mơ những điều bé mọn, cũng từng thiết tha một bàn tay vừa đủ rộng, cũng từng khóc oà lên khi đánh mất những gì mình yêu thích. Nhưng tôi không là một cô công chúa, liệu có thể nào tồn tại bên cạnh hoàng tử, nhẹ nhàng như là mây, nồng nàn như là nắng... Giấc mơ gần sáng nào cũng ngọt ngào y như vị kem tê đầu lưỡi...



