Màu tím
bằng lăng, giờ chỉ còn lại trong ký ức bé nhỏ và yếu ớt của tôi. Bạn vốn
dĩ thô mộc và thiệt thà, bạn vốn dĩ cũng ngọt ngào và luôn tạo cho
người khác cảm giác an toàn khi ở cạnh. Bạn vốn dĩ sinh ra là như vậy,
phải mãi mãi là như vậy. Nhưng mà... tôi biết đi đâu để tìm lại người
xưa đây... Khi những câu chuyện cũ nhắc lại vẫn đau lòng, hồi ức cũ nhớ
về cũng thấy tim mình còn ấm. Mà bạn đi, đơn giản và lạnh lùng. Không lý
do, không nguyên cớ, không giải thích, mà quan trọng là bạn không muốn
quay về, dù cho thế nào đi chăng nữa.
.
Biết làm gì đây khi bằng lăng ở ngay đấy mà tôi không hiểu được chúng nở vì điều gì, bằng lăng quay đi và trở thành cẩm chướng, thành phong lan, thành thược dược, mà cũng có khi là xương rồng cũng không chừng. Bằng lăng luôn khiến tôi bất an, chưa bao giờ thấy ngôn ngữ mình bất lực như lúc này. Dường như tôi không cách nào giữ được bạn nữa rồi, dù cho tôi có điên cuồng kéo bạn về trong đêm gió giật, dù cho tôi có khóc lóc van nài thì bằng lăng cũng không còn muốn bản thân mình tím nữa. Chua chát và thất vọng. Tôi rướn tim mình mong nhận được một chút hơi quen mà sao chỉ toàn là gai nhọn.
.
Cho dù cuộc sống này nó nghiệt ngã nhường nào, chỉ mong rằng khi bạn trở về thị trấn này, bạn sẽ lại đóng vai một nhành bằng lăng có thời làm tôi tím tái, vẫn nét thô mộc chân thành, vẫn những lời không khoa trương mà tin cậy. Để tôi không còn xót xa nhìn bạn xa lạ và bạo tàn. Để kỷ niệm, chúng được phép neo lại và giúp chúng ta vui khi qua nữa tháng ngày. Chỉ vậy thôi, không cần phải trau chuốt, không cần phải tỏ ra sõi sành hay am hiểu, bằng lăng chỉ cần có như vậy là đủ tuyệt, để tôi thấy rằng mình khóc nhiều như vậy là cũng đáng. Nói lời tạm biệt... nghĩa là còn mong thấy lại được bằng lăng, trong nắng một sớm ngày...
.
Biết làm gì đây khi bằng lăng ở ngay đấy mà tôi không hiểu được chúng nở vì điều gì, bằng lăng quay đi và trở thành cẩm chướng, thành phong lan, thành thược dược, mà cũng có khi là xương rồng cũng không chừng. Bằng lăng luôn khiến tôi bất an, chưa bao giờ thấy ngôn ngữ mình bất lực như lúc này. Dường như tôi không cách nào giữ được bạn nữa rồi, dù cho tôi có điên cuồng kéo bạn về trong đêm gió giật, dù cho tôi có khóc lóc van nài thì bằng lăng cũng không còn muốn bản thân mình tím nữa. Chua chát và thất vọng. Tôi rướn tim mình mong nhận được một chút hơi quen mà sao chỉ toàn là gai nhọn.
.
Cho dù cuộc sống này nó nghiệt ngã nhường nào, chỉ mong rằng khi bạn trở về thị trấn này, bạn sẽ lại đóng vai một nhành bằng lăng có thời làm tôi tím tái, vẫn nét thô mộc chân thành, vẫn những lời không khoa trương mà tin cậy. Để tôi không còn xót xa nhìn bạn xa lạ và bạo tàn. Để kỷ niệm, chúng được phép neo lại và giúp chúng ta vui khi qua nữa tháng ngày. Chỉ vậy thôi, không cần phải trau chuốt, không cần phải tỏ ra sõi sành hay am hiểu, bằng lăng chỉ cần có như vậy là đủ tuyệt, để tôi thấy rằng mình khóc nhiều như vậy là cũng đáng. Nói lời tạm biệt... nghĩa là còn mong thấy lại được bằng lăng, trong nắng một sớm ngày...

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét