ME

ME

Thứ Năm, 30 tháng 5, 2013

sẽ chỉ còn mùa phượng này thôi


... Mùa hè năm đó, tôi đã nghĩ như vậy đấy. Mùa hè cuối cùng trong cuộc đời học sinh, mùa hè lưu luyến và thơ dại cuối cùng. Năm đó, tôi đã không cầm chặt lấy tay bạn, đã không gửi cho bạn một đôi giấy tỏ bày, đã không hát cho bạn nghe khúc hát biệt ly mà tôi rất thích. Bây giờ thì tôi lại muốn làm hết những điều chưa kịp đó, mọi thứ trong tôi dường như vẫn không hề thay đổi, có chăng chỉ là lớp học cuối dãy hành lang và những ngăn bàn cuối phòng ấy, người lạ đã vào và xoá hết dấu vết của chúng tôi, những năm hai ngàn trong lăm lẻ bốn, hai ngàn không trăm lẻ năm. Bàn tay chúng tôi trở nên to sần, lời tỏ bày và khúc hát ngày nào chúng tôi đã không còn thời gian ngồi lại lắng nghe nhau. Số phận, đến và đi như quy luật những con sóng trào, ồm oàm mạnh mẽ, rồi rút dần về với đại dương, mãi mãi không bao giờ trở lại.
.
Chúng tôi đã ở đó cùng nhau suốt tuổi thanh xuân của mình, kể cho nhau nghe những câu chuyện cười nổ gan nổ ruột, chọc nhau nổi điên nổi khùng, dìm nhau vào xuyến xao, và tạm biệt nhau trong nỗi tiếc nhớ vô ngần. Hệt như trong tiểu thuyết hay những vần thơ tím màu mà tuổi thơ tôi đã từng đọc, thậm chí còn đẹp và nhiệm màu hơn nữa. Trong bộ phim ký ức của mình, tôi đặt vào những góc sân trường nắng hẹp, vài ba chiếc áo dài của mấy cô bạn thân quen, tiếng cười giòn tan không e ngại, một mớ chiêu đùa tinh nghịch thuở học trò, cùng với biết bao nhiêu kỷ niệm mà trí nhớ cỏn con của mình không sao kham hết. Có một buổi chiều ôm chiếc cặp nhỏ màu đen lang thang ra cổng, chợt thấy xao lòng trước một chiều đẹp nên thơ hi hữu, không biết mình phải lòng vì điều gì, là nắng đẹp, gió đẹp, hay là phượng kia bỗng nhiên nở đẹp? Thế là chạm ngõ mùa hè.
.
8 năm đã trôi qua, bao nhiêu điều lạ kỳ đã xảy đến và biến mất. Tôi vẫn thi thoảng gặp lại họ, những gương mặt tôi đã gắn kết thời hoa niên của mình vào, vẫn là tiếng cười và câu chuyện tầm phào nọ, nhưng 8 năm sau dĩ nhiên là sẽ khác. Trường cũ đôi bận cũng phóng xe ngang qua, nhìn vào, thấy nhớ, rồi thôi. Thầy cô cũ đa phần đã không còn mài phấn ở đó, bạn bè xưa trôi dạt mọi ngả đường, chẳng biết có còn ai nhớ mình như mình đang đứng trước cái cổng thiên đường này mà nhớ họ. Duy có những gốc phượng già là cần mẫn miệt mài, mỗi năm lại đơm hoa cho ve về khảy đàn ca hát. Mỗi một mùa hoa là một lứa học sinh nữa rời xa, sân trường ngày một già đi, cầu thang ngày nào cũng dần trở nên đen xám, học trò bây giờ chắc mấy khi được hiền lành và thơ dại như xưa. Mọi thứ rơi vào trong quỹ đạo thời gian, tôi biết mình tiếc, tôi thấy mình còn khóc rưng vì điều đó, tôi thấy mình may mắn lắm thay khi những mùa hè vẫn neo lại trong tim mình không có ý định rời bỏ. Chúng tôi, chưa bao giờ thôi là những cô cậu học sinh, mười hai năm học chữ và mấy mươi năm còn lại để học đời. Mùa hạ nào, rồi cũng qua đi, và chắc rằng sẽ lại trở về...

Thứ Năm, 23 tháng 5, 2013

lời hồi đáp

 
Nếu đây không phải là tình yêu, thì giải thích thế nào về nhịp tim và gương mặt đỏ bừng của tôi lúc ấy. Rơi vào tình yêu với một ai đó là một việc không hề có chủ đích, đôi khi chỉ vì ngồi gần nhau trên một chuyến xe, vì anh đánh rơi cái cầm tay và vô tình tôi nhặt được, thế thôi mà đêm về mơ thấy nhau. Việc một ai đó rời bỏ ta lại càng là một điều lạ kỳ và đầy nghi ngại. Vài ba hôm hẹn rồi không đến, cuộc gọi khuya chỉ còn những tiếng tít ngắn dập dồn báo bận, người đi... nhẹ nhàng hơn cả lá rơi. Kể từ lúc bắt đầu cho đến khi cạn nhớ, tôi đã như người ngủ mơ lơ ngơ chếnh choáng, ngang bướng không chịu tìm nguyên cớ mình say. Để rồi đến lúc tỉnh ra, cũng không thể lý giải thế nào nếu đó không phải là tình yêu.
.
Có người sống cạn, chỉ muốn vô tư với những điều trước mắt, tận hưởng hoặc tìm cách vượt qua đớn đau trước mắt. Có người sống sâu, luôn khơi lòng về ngọn ngành của mọi bi thương, soi kỹ chúng trong mắt mình, để hỏi vì sao người nỡ bỏ lại ta giữa đêm sấm chớp, dưới bầu trời xám đen như giữa đại dương bóng tối lấp lối đường về, cho dù ta đã từng yêu thiết tha sâu đậm tận cùng tim gan. Câu trả lời, có nhận được hay không, mà sao chỉ đứng đó lặng im, nước mắt không rơi, bàn tay thả gió... Sống sâu, yêu sâu, nhớ lâu, và chết, tự huỷ một phần máu tim mình vì một kẻ nào đã không còn xứng đáng. Là một sự uất nghẹn khi không thể trách người cũng không thể trách chính ta, giải thích thế nào về điều ấy nếu đây không phải là tình yêu.
.
Một thứ tình yêu chết tiệt.
.
Tôi, thỉnh thoảng vẫn có đôi chút nghi ngờ, thỉnh thoảng vẫn bắt gặp đôi ba điều lập lờ ngờ vực. Khi bạn hỏi, một số thứ tôi có thể trả lời và giải trần tường tận, một số thứ vẫn chưa, và một số ít khác nằm ngoài phạm vi muốn hiểu của bản thân mình. Tôi, trong một vài khoảnh khắc nào đó trở thành động vật máu lạnh, thờ ơ và lãnh đạm với mọi thứ chung quanh mình, cho dù là đã từng mặn nồng, đã từng quấn quýt, đã từng xem nhau như hơi thở để sống còn. Yêu đương, vốn đã là chuyện điên rồ nhất thế gian, khi niềm vui ngắn ngủi buổi đầu không thể nuôi ta sống rạng ngời suốt những ngày xám đen mà người đánh rơi lại cho ta ngay sau đó... Tôi lướt tay mình trên mớ kỷ vật xa xưa, mùi thời gian, mùi giông tố, mùi hiện thực hồng trần, kể cả mùi mồ hôi kẻ nào còn vương lại, tôi biết đó là một nỗi ám ảnh dài ngoằng chưa bao giờ buông bỏ. Thế nên không cần phải giải thích gì nhiều, vì đó... thực sự là tình yêu. Kể từ ngày đầu tiên cho đến khi kết thúc (và cả thứ dư hương không hề ngọt ngào đằng sau nữa), hết thảy đều là tình yêu.

Thứ Năm, 16 tháng 5, 2013

trăng là của ai ?

 
Sài Gòn đã dày mưa. Tôi biết mình đã qua thêm một mùa nữa, tôi biết tháng năm không ồn ào phố xá, cũng không thưa vắng nhân tình. Duy tôi không biết đâu là nguyên cớ khiến mình ngồi đây và châm lửa những ánh mắt nhìn. Trên nhân gian này, điều gì cũng có chu kỳ của nó, như trăng, mỗi tháng lại hẹn một kỳ tròn. Sang đêm, tôi nhìn đâu cũng thấy trăng, đi đến đâu trăng cũng đuổi tìm, ngước mắt thì hoá ra trăng cũng đang nhìn tôi bằng mắt buồn vàng vọt. Trăng ơi, có phải là của tôi không? Nhưng người khác cũng thấy trăng y như vậy, cũng yêu và giận trăng y như vậy mỗi đêm mây khuyết. Niềm hạnh phúc của người, đôi khi phải trả bằng tất cả chua xót và trằn trọc của tôi, niềm hạnh phúc của tôi, chắc chỉ riêng tôi cảm nhận được, chúng bé mọn đến độ chỉ có tôi là ham muốn. Vậy còn trăng, trăng thực sự là của ai?
.
Trăng là của ai? Sao không chốn nào là không in bóng, không tâm tư nào là không soi rõ? Tôi không muốn mọi người có được trăng theo cái cách mà tôi từng có. Đừng làm ai thấy đó mà nhớ đến tôi, đùng làm tôi thấy đó mà nghĩ đến người nào. Vầng kia có thể sáng, có thể trong, nhưng không được quyền phơi bày nước mắt tôi trước mặt người như thế. Tôi đã mím chặt môi mình, cố không bật ra những lời say mèm trong đêm đầy sóng đó, và giấu cái gượng cười đắng ngắt ở phía sau lưng người. Nếu là của tôi, xin trăng đừng bao giờ tiết lộ. Bí mật thì tất nhiên phải cần được cất giữ, sâu hoắm và gọn gàng.
.
Đêm đẹp như một tấm áo nhung mà trăng là một viên cúc sáng. Tôi có thể ngồi hàng giờ để nhìn ngắm và ham muốn giữ lấy cho riêng mình. Àh, đôi khi cũng ham muốn có thêm ngay cạnh một bờ vai quen, để gió chỉ có thể lùa vào lạnh phía bên vai kia. Có truyền thuyết kể rằng nếu ta cùng ai đó nhìn thấy trăng tròn liên tiếp 18 lần kỳ hạn thì người đó sẽ mãi mãi là của ta. Tôi chưa bao giờ thử điều đó, chắc bởi vì cứ đinh ninh rằng trăng là của mình nên ánh sáng kia vẫn ở đó, không mất đi đâu được và sẵn sàng nở đoá rạng ngời mỗi rằm cho tôi hưởng trọn nét kiêu kỳ ấy... Hoa đêm nay không nở, hay vì mưa nên hương không thể toả đều, mà tôi, dẫu biết trăng thanh cũng là dành cho mấy trăm triệu con người lạ xa còn lại, cũng ích kỷ tự cho là chủ nhân, nhón gót hôn trăng để tự làm bỏng rát môi mình.

Thứ Năm, 9 tháng 5, 2013

một nỗi buồn nghiêng mưa


Em tặng một mùa hè
Chênh vênh mưa và nắng
Tôi thấy mình trống vắng
Hồn lạc một miền xa
.
Em tặng một lời ca
Tôi nghĩ mình là nhạc
Cơn mưa chiều thổi mát
Thành một nốt dương cầm
.
Em tặng một hạt mầm
Ủ mình trong đất nhạt
Như tình tôi đang khát
Ngày vươn tới chồi xanh
.
Rồi mùa hạ qua nhanh
Bài tình không ai hát
Chồi kia cũng khô khan
Đi qua ngày nắng hạn
.
Vòng tay mình đã rạn
Thu về chớm hư hao
Em về vùng nguyên thảo
Tôi nghe gió cựa mình
.
Em tặng một cuộc tình
Suốt đời tôi mang nợ
Biết kiếp này tạm bợ
Vùi tóc dưới mộ trinh
.
Trời cao nắng lặng thinh
Cho mưa về rét lạnh
Đến bao giờ mới tạnh
Yêu dấu ở trong lòng
.
Em về phía hư không
Chắc sẽ là hạnh phúc
Sao bỏ tôi côi cút
Lạc lõng tiễn mùa hè
Một nỗi buồn nghiêng mưa...

Thứ Năm, 2 tháng 5, 2013

rời phòng

 
Đêm nối tiếp đêm, người vẫn gối đầu vào tối kia mà yên giấc, mở mắt ra là thấy cả bình minh. Và tháng năm đến vội vàng khi tôi chưa kịp chuẩn bị điều gì nên thấy lòng hơi hoang mang và quýnh quáng. Một khuya yên tĩnh như những khuya xưa, chợt muốn tự hỏi một câu là bao nhiêu lâu rồi mình không còn nằm trong căn phòng ấy nữa. Đó là một căn phòng bé mà mênh mang mộng mị, hẹp mà mong nhớ tràn trề, tôi đã trải qua những đêm buốt lạnh vào tận trong phổi, ngậm hơi thở mình ngầy ngật như gió sương. Căn phòng chỉ cách vài bậc cầu thang mà tôi không muốn bước vào ru giấc, bởi lẽ nỗi cô đơn cũng như cái giá của sự tự tại, sẽ mang tôi về lại với người, ray rứt muộn phiền. Tôi cần một sự tù túng khác để trói lại yêu đương và hằn học trong lòng. Tôi tránh việc phải để bản thân một mình nghe gió tràn cửa sổ.
.
Kỳ diệu là kể từ khi không còn ngủ một mình giữa bao la chăn gối, tôi rốt cuộc cũng dần tìm lại được nhịp sống an toàn của mình, mơ ước trong sáng của mình, tạm giã từ những đêm tự tình trong mộng. Không còn thấp thỏm chờ điện thoại sáng đèn, không còn tự mình đặt ra muôn vàn câu hỏi, không còn tự lý giải bằng một giả thiết dịu dàng, mà hình bóng người... dường như cũng không còn bám đeo tâm trí. Lãng quên, thực sự cũng không phải là một điều quá khó khăn, nếu tôi biết làm cho người đối với tôi không còn là một nỗi ám ảnh mơ hồ như bàn tay chì xiết. Tôi lại quay sang trách cứ căn phòng nhỏ vô tội kia, cớ gì mà yên, cớ gì mà tĩnh, cớ gì trăng treo lấp ló ngoài xa, cớ gì đèn vàng gợi tình lên trắc trở, thật không bình thường nếu đặt mình nơi đó mà không nhớ người nào. Nhưng nào phải tại căn phòng mà tôi rời đi, tại tôi biết đã đến lúc mang chút dư hương thừa "trả lại thời gian"...
.
Tôi xếp gọn chăn gối của mình, nằm rạp lên chiếc đệm hoa trắng bé, cố nhắm mắt lần nữa xem liệu có ai đó hiện lên trong suy nghĩ của mình. Không thể, không một ai còn về ngang qua não tôi nữa. Thật không dám ngờ rằng chỉ hơn tháng trước thôi tôi còn cuộn mình trong bóng đêm ở nơi này, còn bấm send những tin nhắn đậm đà nồng thắm, còn sụt sùi trong mớ ký ức về một gã trai không thể trong cuộc đời mình. Hai mươi sáu ơi là hai mươi sáu, sao vẫn nông cạn và bốc đồng. Nhưng dù sao thì phải khen tôi đi, không phải khen cái phòng trầy trụa đầy tôi ra, phải khen tôi quả cảm rũ bỏ những điều không xứng đáng. Trong căn phòng mới, ánh đèn vẫn vàng, không trăng, không gió, chỉ có giấc ngủ là dịu ngọt êm lành, chỉ có giấc mơ là hiền hoà ngây ngất. Vậy thôi chứ cho dù tôi có đi đâu, dù là vài bậc cầu thang hay chân trời góc bể, nỗi nhớ đã là nhớ thì chẳng thể nào quên, cái được là ta biết bôi đều những chuyện không vui, để mỗi ngày trôi qua mỗi đêm lướt tới, chúng sẽ nhạt dần, nhạt dần, lọc nước mắt mình vì điều gì xứng đáng. Như là hạnh phúc mà thôi...