... Mùa hè năm đó, tôi đã nghĩ như vậy đấy. Mùa hè cuối cùng trong cuộc đời học sinh, mùa hè lưu luyến và thơ dại cuối cùng. Năm đó, tôi đã không cầm chặt lấy tay bạn, đã không gửi cho bạn một đôi giấy tỏ bày, đã không hát cho bạn nghe khúc hát biệt ly mà tôi rất thích. Bây giờ thì tôi lại muốn làm hết những điều chưa kịp đó, mọi thứ trong tôi dường như vẫn không hề thay đổi, có chăng chỉ là lớp học cuối dãy hành lang và những ngăn bàn cuối phòng ấy, người lạ đã vào và xoá hết dấu vết của chúng tôi, những năm hai ngàn trong lăm lẻ bốn, hai ngàn không trăm lẻ năm. Bàn tay chúng tôi trở nên to sần, lời tỏ bày và khúc hát ngày nào chúng tôi đã không còn thời gian ngồi lại lắng nghe nhau. Số phận, đến và đi như quy luật những con sóng trào, ồm oàm mạnh mẽ, rồi rút dần về với đại dương, mãi mãi không bao giờ trở lại.
.
Chúng tôi đã ở đó cùng nhau suốt tuổi thanh xuân của mình, kể cho nhau nghe những câu chuyện cười nổ gan nổ ruột, chọc nhau nổi điên nổi khùng, dìm nhau vào xuyến xao, và tạm biệt nhau trong nỗi tiếc nhớ vô ngần. Hệt như trong tiểu thuyết hay những vần thơ tím màu mà tuổi thơ tôi đã từng đọc, thậm chí còn đẹp và nhiệm màu hơn nữa. Trong bộ phim ký ức của mình, tôi đặt vào những góc sân trường nắng hẹp, vài ba chiếc áo dài của mấy cô bạn thân quen, tiếng cười giòn tan không e ngại, một mớ chiêu đùa tinh nghịch thuở học trò, cùng với biết bao nhiêu kỷ niệm mà trí nhớ cỏn con của mình không sao kham hết. Có một buổi chiều ôm chiếc cặp nhỏ màu đen lang thang ra cổng, chợt thấy xao lòng trước một chiều đẹp nên thơ hi hữu, không biết mình phải lòng vì điều gì, là nắng đẹp, gió đẹp, hay là phượng kia bỗng nhiên nở đẹp? Thế là chạm ngõ mùa hè.
.
8 năm đã trôi qua, bao nhiêu điều lạ kỳ đã xảy đến và biến mất. Tôi vẫn thi thoảng gặp lại họ, những gương mặt tôi đã gắn kết thời hoa niên của mình vào, vẫn là tiếng cười và câu chuyện tầm phào nọ, nhưng 8 năm sau dĩ nhiên là sẽ khác. Trường cũ đôi bận cũng phóng xe ngang qua, nhìn vào, thấy nhớ, rồi thôi. Thầy cô cũ đa phần đã không còn mài phấn ở đó, bạn bè xưa trôi dạt mọi ngả đường, chẳng biết có còn ai nhớ mình như mình đang đứng trước cái cổng thiên đường này mà nhớ họ. Duy có những gốc phượng già là cần mẫn miệt mài, mỗi năm lại đơm hoa cho ve về khảy đàn ca hát. Mỗi một mùa hoa là một lứa học sinh nữa rời xa, sân trường ngày một già đi, cầu thang ngày nào cũng dần trở nên đen xám, học trò bây giờ chắc mấy khi được hiền lành và thơ dại như xưa. Mọi thứ rơi vào trong quỹ đạo thời gian, tôi biết mình tiếc, tôi thấy mình còn khóc rưng vì điều đó, tôi thấy mình may mắn lắm thay khi những mùa hè vẫn neo lại trong tim mình không có ý định rời bỏ. Chúng tôi, chưa bao giờ thôi là những cô cậu học sinh, mười hai năm học chữ và mấy mươi năm còn lại để học đời. Mùa hạ nào, rồi cũng qua đi, và chắc rằng sẽ lại trở về...




