ME

ME

Thứ Năm, 2 tháng 5, 2013

rời phòng

 
Đêm nối tiếp đêm, người vẫn gối đầu vào tối kia mà yên giấc, mở mắt ra là thấy cả bình minh. Và tháng năm đến vội vàng khi tôi chưa kịp chuẩn bị điều gì nên thấy lòng hơi hoang mang và quýnh quáng. Một khuya yên tĩnh như những khuya xưa, chợt muốn tự hỏi một câu là bao nhiêu lâu rồi mình không còn nằm trong căn phòng ấy nữa. Đó là một căn phòng bé mà mênh mang mộng mị, hẹp mà mong nhớ tràn trề, tôi đã trải qua những đêm buốt lạnh vào tận trong phổi, ngậm hơi thở mình ngầy ngật như gió sương. Căn phòng chỉ cách vài bậc cầu thang mà tôi không muốn bước vào ru giấc, bởi lẽ nỗi cô đơn cũng như cái giá của sự tự tại, sẽ mang tôi về lại với người, ray rứt muộn phiền. Tôi cần một sự tù túng khác để trói lại yêu đương và hằn học trong lòng. Tôi tránh việc phải để bản thân một mình nghe gió tràn cửa sổ.
.
Kỳ diệu là kể từ khi không còn ngủ một mình giữa bao la chăn gối, tôi rốt cuộc cũng dần tìm lại được nhịp sống an toàn của mình, mơ ước trong sáng của mình, tạm giã từ những đêm tự tình trong mộng. Không còn thấp thỏm chờ điện thoại sáng đèn, không còn tự mình đặt ra muôn vàn câu hỏi, không còn tự lý giải bằng một giả thiết dịu dàng, mà hình bóng người... dường như cũng không còn bám đeo tâm trí. Lãng quên, thực sự cũng không phải là một điều quá khó khăn, nếu tôi biết làm cho người đối với tôi không còn là một nỗi ám ảnh mơ hồ như bàn tay chì xiết. Tôi lại quay sang trách cứ căn phòng nhỏ vô tội kia, cớ gì mà yên, cớ gì mà tĩnh, cớ gì trăng treo lấp ló ngoài xa, cớ gì đèn vàng gợi tình lên trắc trở, thật không bình thường nếu đặt mình nơi đó mà không nhớ người nào. Nhưng nào phải tại căn phòng mà tôi rời đi, tại tôi biết đã đến lúc mang chút dư hương thừa "trả lại thời gian"...
.
Tôi xếp gọn chăn gối của mình, nằm rạp lên chiếc đệm hoa trắng bé, cố nhắm mắt lần nữa xem liệu có ai đó hiện lên trong suy nghĩ của mình. Không thể, không một ai còn về ngang qua não tôi nữa. Thật không dám ngờ rằng chỉ hơn tháng trước thôi tôi còn cuộn mình trong bóng đêm ở nơi này, còn bấm send những tin nhắn đậm đà nồng thắm, còn sụt sùi trong mớ ký ức về một gã trai không thể trong cuộc đời mình. Hai mươi sáu ơi là hai mươi sáu, sao vẫn nông cạn và bốc đồng. Nhưng dù sao thì phải khen tôi đi, không phải khen cái phòng trầy trụa đầy tôi ra, phải khen tôi quả cảm rũ bỏ những điều không xứng đáng. Trong căn phòng mới, ánh đèn vẫn vàng, không trăng, không gió, chỉ có giấc ngủ là dịu ngọt êm lành, chỉ có giấc mơ là hiền hoà ngây ngất. Vậy thôi chứ cho dù tôi có đi đâu, dù là vài bậc cầu thang hay chân trời góc bể, nỗi nhớ đã là nhớ thì chẳng thể nào quên, cái được là ta biết bôi đều những chuyện không vui, để mỗi ngày trôi qua mỗi đêm lướt tới, chúng sẽ nhạt dần, nhạt dần, lọc nước mắt mình vì điều gì xứng đáng. Như là hạnh phúc mà thôi...

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét