ME

ME

Thứ Năm, 16 tháng 5, 2013

trăng là của ai ?

 
Sài Gòn đã dày mưa. Tôi biết mình đã qua thêm một mùa nữa, tôi biết tháng năm không ồn ào phố xá, cũng không thưa vắng nhân tình. Duy tôi không biết đâu là nguyên cớ khiến mình ngồi đây và châm lửa những ánh mắt nhìn. Trên nhân gian này, điều gì cũng có chu kỳ của nó, như trăng, mỗi tháng lại hẹn một kỳ tròn. Sang đêm, tôi nhìn đâu cũng thấy trăng, đi đến đâu trăng cũng đuổi tìm, ngước mắt thì hoá ra trăng cũng đang nhìn tôi bằng mắt buồn vàng vọt. Trăng ơi, có phải là của tôi không? Nhưng người khác cũng thấy trăng y như vậy, cũng yêu và giận trăng y như vậy mỗi đêm mây khuyết. Niềm hạnh phúc của người, đôi khi phải trả bằng tất cả chua xót và trằn trọc của tôi, niềm hạnh phúc của tôi, chắc chỉ riêng tôi cảm nhận được, chúng bé mọn đến độ chỉ có tôi là ham muốn. Vậy còn trăng, trăng thực sự là của ai?
.
Trăng là của ai? Sao không chốn nào là không in bóng, không tâm tư nào là không soi rõ? Tôi không muốn mọi người có được trăng theo cái cách mà tôi từng có. Đừng làm ai thấy đó mà nhớ đến tôi, đùng làm tôi thấy đó mà nghĩ đến người nào. Vầng kia có thể sáng, có thể trong, nhưng không được quyền phơi bày nước mắt tôi trước mặt người như thế. Tôi đã mím chặt môi mình, cố không bật ra những lời say mèm trong đêm đầy sóng đó, và giấu cái gượng cười đắng ngắt ở phía sau lưng người. Nếu là của tôi, xin trăng đừng bao giờ tiết lộ. Bí mật thì tất nhiên phải cần được cất giữ, sâu hoắm và gọn gàng.
.
Đêm đẹp như một tấm áo nhung mà trăng là một viên cúc sáng. Tôi có thể ngồi hàng giờ để nhìn ngắm và ham muốn giữ lấy cho riêng mình. Àh, đôi khi cũng ham muốn có thêm ngay cạnh một bờ vai quen, để gió chỉ có thể lùa vào lạnh phía bên vai kia. Có truyền thuyết kể rằng nếu ta cùng ai đó nhìn thấy trăng tròn liên tiếp 18 lần kỳ hạn thì người đó sẽ mãi mãi là của ta. Tôi chưa bao giờ thử điều đó, chắc bởi vì cứ đinh ninh rằng trăng là của mình nên ánh sáng kia vẫn ở đó, không mất đi đâu được và sẵn sàng nở đoá rạng ngời mỗi rằm cho tôi hưởng trọn nét kiêu kỳ ấy... Hoa đêm nay không nở, hay vì mưa nên hương không thể toả đều, mà tôi, dẫu biết trăng thanh cũng là dành cho mấy trăm triệu con người lạ xa còn lại, cũng ích kỷ tự cho là chủ nhân, nhón gót hôn trăng để tự làm bỏng rát môi mình.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét