ME

ME

Thứ Năm, 27 tháng 6, 2013

hương xưa

 
Nhà bạn nằm yên tĩnh giữa mênh mông cây xanh, một nét đặc trưng đáng yêu của người dân vùng đảo. Tôi thấy lòng thư thái khi được bạn chiêu đãi một buổi chiều ngọt lịm trước sân nhà, như một viên sô cô la phủ đầy hạnh nhân.
.
Ai đó vừa gội đầu làm không khí chung quanh chúng tôi dậy lên mùi hương táo. Ôi tôi nhớ da diết cái mùi hương ấy, thuở dì còn mang thau ra hông nhà ngồi gội, thuở mẹ còn dạy tôi cách lau khô mà không làm hư tóc. Bất giác mỉm cười, bạn nhìn mà chẳng hiểu nỗi chi.
.
Những mùi hương cũ... Cũng giống như khi ta nghe lại bài ca cũ, hoặc vô tình trông thấy điệu bộ nào quen thuộc, việc ngửi được hương xưa cũng làm xôn xao biết bao là cảm xúc.
.
Khướu giác con người, quả thật là cũng diệu kỳ. Khi nhờ dó mà tôi có thêm cách để ghi nhớ, để dành dụm, để sau này mơ tưởng. Có thể là về một nơi nào đó, hay một người nào đó đã đặt một nụ hôn gió thơm nồng mùi sơ ri vào ký ức của tôi.
.
Là mùi sơ ri chín hồng ngào ngạt.
.
Vì nhiều khi tôi cũng nhớ ngôi nhà gỗ ngày xưa của mình nhờ hương thơm bạch đàn lan toả. Rồi có lúc nhắn tin nói nhớ, mà người đâu có biết rằng tôi vừa vô tình nghe được hương mồ hôi quen.. Lạ không, chỉ mùi mồ hôi mà cũng nhớ hoài.
.
Tôi thường không có khả năng nhận biết những mùi nước hoa đắt tiền, chỉ biết rằng chúng thơm những mùi thơm giống nhau. Thứ hương đeo đuổi suốt cuộc đời tôi chính là thứ gắn bó với một kỷ niệm nào, một mối tình nào, một hình dung nào...
.
Cây nguyệt quế nhà bên đã nở, tự dưng mà tôi được một đêm vắng thanh tao, thưởng hoa và ngắm trăng bên cửa sổ. Tôi sẽ nhắm nghiền mắt và lưu giữ mùi thơm này, biết đâu sau này khi tìm được người cũng thích nó, ô cửa sở bé kia sẽ chật chội vì thêm nữa một người.
.
Mùi hương tuyệt vời và thơm ngát nhất, chính là mùi hương mà bạn liều lĩnh ủ lại trong trái tim mình.

Thứ Năm, 20 tháng 6, 2013

bên ta là cả mùa dài


Nàng chán chường và trơ lì như một viên sỏi, nhấp nhô thô cứng dưới bàn chân thời gian. Nàng không còn cười lên ha hả vì những điều trước đây có thể khiến nàng vui. Cũng không rộn ràng vượt một chặng đường dài chỉ để đến gặp người có khả năng xát muối.
.
Một nốt đầm để nàng biết nàng thật sự ở đâu trong trái tim người. Tiếc nhớ, tang thương, hay là kỳ vọng?
.
Những ngày này nàng luôn mơ thấy mình đi thật xa, là đại dương hay khu chợ bé lạ kỳ nào cũng được. Chỉ là không phải ở đây và bâng quơ gặm nhấm mùa hè.
.
Một khi còn chưa quét dọn được trái tim mình thì mùa hè cũng giống mùa thu, lạc loài gió rít, thoai thoải khóc cười.
.
Một khi những cách chuồn chuồn không còn lượn ngang báo mưa sắp đến, chàng trai rồ ga vội qua thị trấn buồn để về nơi chốn khác, chỉ còn nàng đứng cười nụ cười chấp nhận, im lặng như tờ. Mưa rớt, nàng thắc mắc rằng cánh chuồn đã ở nơi đâu?
.
Có cảm giác nỗi cô độc từ người nàng toả ra và vương lại trên mỗi con đường thị trấn, trên chiếc ghế dài vẫn ngồi hít hà sương gió, trên những bóng người ngược xuôi trong đêm tối, nàng mơ hồ lạ lạ quen quen.
.
Facebook lướt chậm đến phát điên, khiến mỗi bức ảnh toét cười bị kéo thành những vệt sọc dài không còn nhìn ra nữa. Nàng lạch cạch gõ vào trang quen, tơ tưởng một tiếng guitar thùng dìu dặt. 
.
Lại cười nụ cười chấp nhận. Ừ thì thôi, bên ta là cả mùa dài...

Thứ Năm, 13 tháng 6, 2013

về phía quê xa

 
Cậu bé than thở với tôi về khoảng xa 450km. Tết Đoan Ngọ, cậu không được vùi mình trong vòng tay của biển, cậu ở giữa một thành phố nhộn nhịp khác, chẳng biết cậu có cô đơn không? 
.
Và tôi chợt nghĩ về hai mươi mấy kilomet của mình. Chỉ hai mươi mấy kilomet thôi mà đôi khi tôi cũng không cầm được nước mắt, bàn chân nặng trịch lúc ra đi. Vậy thì với 450km kia, ắt hẳn cậu đã phải cần rất nhiều dũng khí để mà quay lưng cúi mặt, ắt hẳn mùa này cậu cũng buồn khi những cơn mưa thốc lạnh ngoài kia, ắt hẳn chiếc áo choàng tay màu khói xám không đủ sức khiến cho cậu ấm.
.
Tôi đã nghĩ rằng, quê hương của mình, là nơi tôi sinh ra, lớn lên, và thay đổi. Biết đâu một chàng trai nào đó sẽ cho tôi thêm một quê hương thứ hai nữa. Biết đâu phi cơ sẽ mang tôi đến một cùng đất lạnh giá nào. Nhưng tôi luôn biết mình thuộc về nơi này, vĩnh viễn nặng lòng và bị những sơi dây ký ức mỏng manh buộc chặt. 
.
Có bao nhiêu kilomet đường thì cũng có chi mà đáng sợ đâu. Chúng chỉ hù ta bằng những sớm mở mắt ra nhìn chăn gối lạ, bằng những trưa ngồi ăn thứ hương vị chẳng phải quê nhà, bằng buổi chiều khi không mà mưa rơi chưa hẹn, bằng những tối về nhìn phía ngoài khung cửa thấy gió thổi cây nghiêng. 
.
Điều thật sự đáng sợ là khoảng cách lòng người.
.
Bởi vì mình có thể gọi điện thoại về cho mẹ, nói nhớ thương cha, có thể nghe tiếng em nhỏ nô đùa phía bên kia đầu nối. Có thể bỏ dở việc làm để đón ngay chuyến xe cuối và trở về nhà trong đêm, thấy mẹ ngỡ ngàng mà trào dâng nước mắt. Ba lô còn rơi lại trên bậc thềm.
.
Nếu tôi là mẹ, tôi sẽ không để người thân của mình đi xa như vậy, không thể nào đón Tết Đoan Ngọ một mình, không thể nào lầm lũi ngày ngày tự giăng mùng mắc võng. Vì tôi nào đâu đủ can đảm chấp nhận nỗi nhớ mong tưởng chừng như ngàn cơn sóng cả, dập dồn man rợ đến vỡ tim.
.
 
Biết đâu một ngày, tôi cũng sẽ nằm lại trên đất này, giống như người ta hay nói, lá rụng thì về cội thôi...

 

Thứ Năm, 6 tháng 6, 2013

ngõ đời rất hẹp



Một ngày mưa rớt, một cơn mưa bong bóng có thực đầu tiên của tháng sáu. Gió thốc mưa xiên, tôi ngồi yên lành phía trong mái hiên nhà, chiếc ô nằm ngoan ngoãn chưa được bung ra. Vậy là tháng sáu, tôi lại thêm một lần nữa thốt lên hai chữ vậy là. Cuộc sống này của tôi, tưởng chừng như không hề trôi đi, không hề lướt tới, nó chỉ xoay tròn cho đến khi chạm phải cột mốc ban đầu và bắt đầu một chu kỳ mới. 
.
Ngõ đời rất hẹp. Đã hơn một lần thấy lòng buồn một nỗi buồn giống nhau, viết lại những điều cũ mình đã từng viết, lo lắng về khối ám ảnh mơ hồ từng khiến mình rơi vào trong u tối. Có cảm giác vạn xúc cảm lâu ngày nay trở về hội ngộ trong tim mình sau một chuyến bỏ trốn đi chơi xa. Hoá ra vẫn ở đấy, hoá ra vẫn có khả năng gây thương tổn, hoá ra vẫn không quên ru một giấc ngủ ngọt lành kỳ vọng.
.
Cái người đó đã làm tôi vỡ vụn đến độ chẳng tiếc từng thớ da trên người mình, một đêm mùa hè, quay về và tặng thêm cho tôi một vết châm bỏng lỳ trên cổ tay. 
.
Tiếng động cơ xe quen lắm mà tôi lâu rồi không được nghe, nay đến thật gần trên thềm cũ, rò rè, tắt máy, và dựng chống. Thế thôi mà tưởng rằng mới hôm qua tôi còn ngồi sau xe đó, chỉ trỏ với người đó ừ này đèn đỏ, ừ này đèn vàng, ừ kia ngõ vắng. 
.
Làm sao thoát ra được? Để khi nhìn người tôi sẽ thấy xôn xao bàn tay hạnh ngộ, biết cách chối từ vì thực sự là mình sợ đại lộ này vồn vã còi xe. Ngõ vẫn rất hẹp, làm sao tránh nhau, làm sao nép người đề thôi va vào cánh tay trí nhớ? Thời điểm khác nhau, hoàn cảnh khác nhau, con người cũng thay đổi, chỉ có cảm giác này là y hệt. Y hệt cái thời chúng ta bắt đầu tìm hiểu cuộc sống này từ trong những lời thương.
.
Giống như tháng sáu, lại trở về rồi.
.
Bắt tay chào tháng mưa, tôi lò mò lục lại chữ của những tháng sáu trước. Như mới hôm qua, như đang bắt gặp chính mình hồi lúc mấy giờ đêm trước, như người kia có sức mạnh vô biên nào, làm ta buồn mà cứ nhớ nhớ nhớ hoài, như mắc một trận mưa mà ướt từ mùa này sang mùa khác. Nước trời còn rơi lã chã trong tim.
.
Có hẹp thế nào thì cũng phải đi thôi, đi qua để còn ngoái nhìn và chào nhau tương ái. Dẫu sao đó cũng là những thanh xuân mà sẽ không bao giờ ta hối tiếc. Ta vui, ta buồn, rồi sẽ lại vui.