ME

ME

Thứ Năm, 20 tháng 6, 2013

bên ta là cả mùa dài


Nàng chán chường và trơ lì như một viên sỏi, nhấp nhô thô cứng dưới bàn chân thời gian. Nàng không còn cười lên ha hả vì những điều trước đây có thể khiến nàng vui. Cũng không rộn ràng vượt một chặng đường dài chỉ để đến gặp người có khả năng xát muối.
.
Một nốt đầm để nàng biết nàng thật sự ở đâu trong trái tim người. Tiếc nhớ, tang thương, hay là kỳ vọng?
.
Những ngày này nàng luôn mơ thấy mình đi thật xa, là đại dương hay khu chợ bé lạ kỳ nào cũng được. Chỉ là không phải ở đây và bâng quơ gặm nhấm mùa hè.
.
Một khi còn chưa quét dọn được trái tim mình thì mùa hè cũng giống mùa thu, lạc loài gió rít, thoai thoải khóc cười.
.
Một khi những cách chuồn chuồn không còn lượn ngang báo mưa sắp đến, chàng trai rồ ga vội qua thị trấn buồn để về nơi chốn khác, chỉ còn nàng đứng cười nụ cười chấp nhận, im lặng như tờ. Mưa rớt, nàng thắc mắc rằng cánh chuồn đã ở nơi đâu?
.
Có cảm giác nỗi cô độc từ người nàng toả ra và vương lại trên mỗi con đường thị trấn, trên chiếc ghế dài vẫn ngồi hít hà sương gió, trên những bóng người ngược xuôi trong đêm tối, nàng mơ hồ lạ lạ quen quen.
.
Facebook lướt chậm đến phát điên, khiến mỗi bức ảnh toét cười bị kéo thành những vệt sọc dài không còn nhìn ra nữa. Nàng lạch cạch gõ vào trang quen, tơ tưởng một tiếng guitar thùng dìu dặt. 
.
Lại cười nụ cười chấp nhận. Ừ thì thôi, bên ta là cả mùa dài...

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét