Tháng sáu. Đôi khi mưa. Đôi khi giông. Đôi khi thị trấn chìm trong bức màn màu xám. Nàng, đôi khi lại như đứng trước ngã tư đường, lưỡng lự và hoang mang, không kiên định và dễ dàng gục ngã.
.
Nàng cảm thấy không an toàn, cảm thấy nước mắt mình dường như đã tràn lên, chực chờ ở đó, chỉ vài ba lời hỏi han thôi là sẽ trào ra, chỉ loáng thoáng vài câu đay nghiến là tất cả sẽ nổ tung, và nàng vác ba lô lên đi đến một nơi nào đó bất kỳ, chẳng cần bạn đồng hành, chẳng màng gió mưa chi sất. Nàng muốn buông bỏ cho trái tim nàng bớt u uẩn nặng nề.
.
Những ngày mà trái tim nàng nhạy cảm lạ kỳ. Cảm thấy buồn vì một vài sự đổi thay. Ai ngăn được con người ta không thay lòng đổi dạ, ai có khả năng kéo mình xích lại gần khi mà môi trường và sở thích đã chẳng giống nhau, ai mang tham vọng rằng bản thân mình là cả thế giới với một người nào đó. Những điều không ai làm được, vì vạn vật luôn không ngừng dịch chuyển, kể cả lòng người.
.
Vậy mà nàng... bao nhiêu dâu bể đi qua, bao nhiêu ánh pháo hoa giao thừa sáng bừng và vụt tắt, sao chẳng thể trả lòng mình về với an yên. Gã trai như một nỗi ám ảnh lâu dài, như một vết thương cứ trở mình tê buốt mỗi độ mưa về. Gã trai như một người mà nàng không chắc mình có thực sự yêu, chỉ biết giờ đây, nàng trân quý và nâng niu từng kỷ niệm cỏn con còn nhớ được.
.
Nàng thấy mình đẹp nhất ở năm tháng đó.
.
Sao chẳng có một quy luật nào đúng hoàn hảo cho một Thiên Bình. Hoặc là quên hết đi, hoặc là mọi thứ xin vĩnh viễn còn ở đó, để nàng được thấy mình giàu có hơn bất cứ người nào.
.
Ở một thời điểm bất ngờ nào đó, có thể chúng ta đã ở tận cùng của sự viên mãn, chỉ có điều chúng ta thường không thể nào nhận ra được, trừ khi đã đi qua.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét