ME

ME

Thứ Sáu, 3 tháng 6, 2016

mùa hạ trong tim



Nàng đã trải qua biết bao mùa hè. Mùa hè năm nào cũng để lại trong nàng rất nhiều nỗi buồn, nỗi buồn xa bạn xa thầy, nỗi buồn vắng xa một dáng áo trắng xắn tay, kể cả nỗi buồn tiếc nhớ của những năm sau đó. Hoa niên, còn thời gian nào đẹp hơn thế nữa. Nàng sắp trở thành một bà cô, cặm cụi lần giở từng mảnh ký ức vụn trong từng trang lưu bút, thi thoảng ngây cười, thi thoảng nghe cay cay đầu mũi, giữa cơn mưa giông tơi bời ở ngoài kia.
.
Nàng luôn thấy mình may mắn vì đã được làm một cô học trò trường huyện. Mọi hồi ức thuở nhỏ cũng vì thế mà trở nên đơn sơ mộc mạc, hệt như từng cây thước kẻ, từng quyển vở sậm màu mẹ bỏ vào cặp mỗi mùa khai giảng. Cho dù là lớp 1 hay lớp 12, cái cảm giác chuẩn bị sách vở trước ngày tựu trường luôn làm nàng xôn xao khó tả. Nàng nghĩ chắc là mình say. Say vì mùi giấy mới luôn có sự quyến rũ khó tả, sau một hồi vẫn còn lưu lại trên ngón tay, sau biết bao đổi dời vẫn nằm lại trong tiềm thức. 
.
Nàng biết ơn hết thảy những người xuất hiện giữa đời nàng trong suốt quãng đường dài đó. Là con bạn thân học chung suốt 11 năm cắp sách, là hội thòi lòi đi đâu làm gì cũng luôn đầy đủ bộ tứ, là cái thằng ngồi kế bên mà hồi xưa ghét cay ghét đắng, là tiến sĩ gây mê, là cô giáo chủ nhiệm hiền hòa nhiệt huyết, là những giáo viên bộ môn hài hước đến bất ngờ, và dĩ nhiên, làm sao thiếu vắng bóng dáng kẻ đã làm nàng đến bây giờ đôi khi vẫn còn mất ngủ. Cám ơn vì đã đi qua cuộc đời nàng, cùng nàng tạo nên quãng đường tuyệt diệu của nhau.
.
Và mùa hè năm hai chín tuổi, trời vẫn đôi khi kéo mây không hẹn trước, nàng thi thoảng cũng bắt gặp phượng rớt ở trên đường, nhưng mà nàng hông có có ngây thơ cúi nhặt, vì phượng, lúc nào mà không nở rực ở trong tim. Vì phượng, vì mùa hè, vì trường cũ, bạn xưa, có đi đâu xa đâu mà sao mỗi mùa mỗi nhớ...

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét