Tháng chín rồi kìa.
.
Thời gian như mũi tên, lướt qua ngày tháng cũ, mang theo chút kỷ niệm thừa khơi lại trong từng câu chuyện nhỏ, trong từng ly bia đắng. Khi say người ta thường có xu hướng tỏ bày và thốt ra những lời hoa mỹ. Ngộ ghê!
.
Nàng hông có thấy rung động chi sất, chỉ thấy buồn, thấy tội. Nàng cũng đã từng trách rằng mệnh mình nghiệt ngã, trách bức tường cao, trách con sông dài, trách lòng mềm yếu. Nàng cũng trải qua những đêm vùi trong quá khứ, lục tìm, để rồi khi tìm ra lại thấy mắt mũi dâng cay. Như một cơn ác mộng giữa ban ngày. Như một kẻ bị con tim chi phối. Lạc lõng và hoang mang.
.
Ngày đó, nàng nghĩ rằng cuộc sống này là chuỗi dài những giới hạn. Khi dồn hết tâm trí, sự kiên nhẫn và nỗ lực của bản thân nàng sẽ có thể vượt qua hết. Và điều đó hoàn toàn đúng, chỉ có điều nhân gian này còn những giới hạn vô hình mà nàng mãi mãi không thể nào có thể vượt qua. Trừ khi nàng bắt đầu cho mình ở một kiếp khác.
.
Ngày còn *pháo hoa*, nàng chẳng bao giờ phải lo lắng chuyện đường về, vì luôn có người ở đó, có thể phóng xe thật nhanh đưa nàng về trước ngõ, cũng có thể sẽ cùng nàng thong dong suốt quãng đường dài dưới ánh đèn cao áp. Và như mọi người đã biết, *pháo hoa* đã đi nở sáng ở một nơi khác rồi, mà sao nàng cứ muốn con đường về nhà dài mãi, dài mãi, dù chỉ một mình nàng. Khi không mà nàng muốn ghé vào một quán cũ ven đường, nghe trong nhà người ta vang lên câu hát "vắng anh em biết còn ai nữa, những khi hờn dỗi xa xôi, còn ai đưa đón trong đời..."
.
Nàng không biết mình viết những dòng này là cho ai, cho nàng, *pháo hoa*, hay là một kẻ ngu khờ nào khác. Mà nè, nếu là bạn, bạn sẽ làm gì khi đã lỡ để lộ lòng mình?

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét