Em cũng học đòi theo một vài người làm entry cuối cùng cho 2009. 2009 của em, những nỗi buồn gửi gió, sẽ chỉ còn đọng lại dư hoan... Đã có một khoảng thời gian nhộn nhịp bạn bè, dù rất ngắn, dù em cứ phải lê mình đi sớm về khuya, dù những cơn ngủ chập chờn khiến em phát sốt, vẫn rạng ngời vì thấy mình còn những nụ cười quá đỗi trong veo. Ngạc nhiên không, em cũng đã có một mối tình đơn phương đến giờ vẫn còn long lanh trong mắt, là **, em thường giấu ** sâu thẳm trong những đoạn ngắn viết gửi cho mình.
Số phận đã lựa chọn em, thế nên em dù hơi muộn màng đã học được cách để mà tự giải toả chính mình, là số phận, nhưng là một số phận ngọt ngào, em tin thế. Em về, thôi cùng bạn bè những nẻo vui rong ruổi, đã đến lúc em tồn tại vì một lẽ gì khác ngoài tình yêu. Một năm trôi qua, ấy vậy mà tóc em cứ ngày một ngắn, không nuôi nổi một chút thu mây để được thấy mình dịu dàng đôi chút. Thôi, "cớ gì em tóc dài", nào đâu cần thêm người vuốt tóc. Em quen thêm một vài người, khóc thêm một vài lần và say thêm một vài bận. Đời bỗng trong, bỗng mướt, bỗng dập dồn những niềm vui bé bỏng. Cảm ơn đời, cho em qua một năm đầy ắp yêu thương để ngày sau, mãi còn nuối tiếc...





