ME

ME

Thứ Tư, 30 tháng 12, 2009

viết từ nỗi nhớ ngày qua

Em cũng học đòi theo một vài người làm entry cuối cùng cho 2009. 2009 của em, những nỗi buồn gửi gió, sẽ chỉ còn đọng lại dư hoan... Đã có một khoảng thời gian nhộn nhịp bạn bè, dù rất ngắn, dù em cứ phải lê mình đi sớm về khuya, dù những cơn ngủ chập chờn khiến em phát sốt, vẫn rạng ngời vì thấy mình còn những nụ cười quá đỗi trong veo. Ngạc nhiên không, em cũng đã có một mối tình đơn phương đến giờ vẫn còn long lanh trong mắt, là **, em thường giấu ** sâu thẳm trong những đoạn ngắn viết gửi cho mình.

Số phận đã lựa chọn em, thế nên em dù hơi muộn màng đã học được cách để mà tự giải toả chính mình, là số phận, nhưng là một số phận ngọt ngào, em tin thế. Em về, thôi cùng bạn bè những nẻo vui rong ruổi, đã đến lúc em tồn tại vì một lẽ gì khác ngoài tình yêu. Một năm trôi qua, ấy vậy mà tóc em cứ ngày một ngắn, không nuôi nổi một chút thu mây để được thấy mình dịu dàng đôi chút. Thôi, "cớ gì em tóc dài", nào đâu cần thêm người vuốt tóc. Em quen thêm một vài người, khóc thêm một vài lần và say thêm một vài bận. Đời bỗng trong, bỗng mướt, bỗng dập dồn những niềm vui bé bỏng. Cảm ơn đời, cho em qua một năm đầy ắp yêu thương để ngày sau, mãi còn nuối tiếc...

Thứ Sáu, 25 tháng 12, 2009

xưa...

Thuỷ Tiên bây giờ thì đã quá nổi tiếng, những hit và scandal thì mỗi lúc một nhiều. Tiên làm người ta nhớ tới một nàng chân thon gợi cảm, môi đỏ, ăn mặc rất chất và biết cách PR cho mình. Riêng em, sao mỗi lần nhắc đến Tiên là em lại cứ nhớ một Thuỷ Tiên thời còn cùng với Quốc Bảo, một cô bé với loại âm nhạc kén người nghe, tự sự và có chút u uất. Khi đó Tiên hát bằng bản năng của mình, sáng tác bằng nước mắt của mình, bìa album còn mộc và hơi quê. Nhưng sao em luôn có cảm giác rằng khi đó Tiên mới thực sự là Tiên, là âm nhạc, chứ không vì những lấp lánh vàng đỏ bên ngoài.

Nhạc Tiên hát bây giờ đã bớt đi những mảng tối, dễ hiểu và dễ cảm hơn. Tự dưng mà em thấy tiếc, ngày xưa em nghe Tiên hát đến điên cuồng trong những tối cô độc, nhạc của Tiên gai góc làm tim em rỉ máu. Đôi khi em cảm thấy mình thấy Tiên trong cùng những nỗi niềm rất ư con gái, lắm lúc giật mình vì có chung những khoảng lặng đến tê người. Bây giờ em vẫn thích nghe Tiên hát, vẫn là Tiên nhưng hiện đại và ngọt ngào hơn. Bởi bây giờ có muốn thì Tiên cũng khó có thể trở về làm một cô bé váy trắng ngồi bó gối và hát trong bóng đêm, sau một Quốc Bảo nồng nàn và biết cách làm thổn thức đàn bà. Chỉ là... em chờ một ai khác giống như thế mà thôi...

Chủ Nhật, 20 tháng 12, 2009

cho P. lần nữa

Thời gian... không thay đổi được nét cười đó của P. Cho dù là bao nhiêu cô gái, bao nhiêu lần trầy trật, P. vẫn cười với em như thế... cảm ơn P. vì điều bình thường đó. Em đã mong mỏi một cuộc hẹn như thế này từ rất lâu rồi. Một cuộc hẹn hoàn hảo, không nước mắt, không ngượng ngần, không cả sự lởn vởn của những hẹn hò quá khứ... chỉ có chúng ta, và mùa mới nồng nàn. Tóc P. dài hơn trước, da ngăm hơn trước, ốm hơn trước, nói nhiều hơn trước. Vẫn cà phê, mà hôm nay em uống thật cạn, P. àh! Nhưng P. không đưa em về tận nhà, em chông chênh vì một điều trần trụi.

Em dám cược rằng P. không quên một điều gì cả, không một điều gì. Vì đôi lần em vẫn nghe P. nhắc về biển, về mười một, về cái lần em ngã xe trước mắt P. Như thế thì chắc là đủ. Gặp lại nhau, những dư hương vẫn ào ạt trong em, nhưng theo một cách rất khác, không ngông cuồng như những lần em nhớ P. quay quắt. Em thích từ quay quắt, nó lột tả hết nỗi cồn cào đay nghiến trong em, nó làm em không cách gì che giấu. Thì là tình cũ, tình cũ mong manh, tình cũ dại khờ, tình cũ chẳng thể đợi chờ. P. giờ đợi chờ một vài người nào đó, không phải em, còn em... em vẫn thường hay nghĩ về P., nhưng không còn là yêu nữa... Tạ ơn, một cuộc hẹn làm dịu dàng mọi thứ...

Thứ Ba, 15 tháng 12, 2009

giấc mơ có màu đỏ - vàng

Em không cuồng bóng đá, mà tại sao lại cảm thấy quá đỗi rộn ràng trong những phút giây chiến thắng như thế này. Họ, những chàng trai sân cỏ, bằng tốc độ, tình yêu và niềm đam mê, thổi vào hàng triệu trái tim Việt Nam nỗi khát khao chiến thắng tột cùng. Em đã thấy một Sài Gòn 9 giờ đêm hừng hực cờ đỏ sao vàng, tiếng trống, tiếng huýt sáo, tiếng la hét đến khản giọng, chưa cúp vàng mà Việt Nam đã là vô địch trong lòng người hâm mộ. Những người xa lạ, họ cười với nhau, ca hát với nhau, nhảy múa cùng nhau. Những hàng bán cờ, giá bao nhiêu cũng mua, trả bao nhiêu cũng bán. Tất cả vì một nền bóng đá Việt Nam rạng rỡ.

Những cầu thủ anh hùng của chúng ta, họ khóc vì hạnh phúc, họ ùa vào lòng đồng đội sau ngần ấy thời gian mướt rượt mồ hôi, dập dồn sân cỏ. Họ có biết rằng dường như có bão giữa lòng Sài Gòn vốn dịu dàng mỗi tối. Trong mắt ai nấy đều ánh lên vẻ vui sướng vô ngần, niềm vui lan toả sang cả những người không mê thể thao như em, vì chúng ta là cờ đỏ sao vàng. Rồi thì màu cờ ấy sẽ phấp phới bay trên đất nước bạn, kiêu kỳ và đầy tự hào. Bóng đá thật là kỳ lạ, quá đỗi kỳ lạ, xin chúc mừng đội tuyển Việt Nam... 

Đà Lạt demo




Thứ Tư, 9 tháng 12, 2009

rạng rỡ cao nguyên

Vậy là cuối cùng rồi thì em cũng về thăm lại Đà Lạt. Sau hết thảy những phân vân giữa đi và ở, em chọn đi, vì em biết rằng mình sẽ chẳng thể nào từ chối cao nguyên ấy. Đà Lạt lập đông, những vòng đèo vẫn ôm dáng núi mịt mù, những chuyến xe màu cam vẫn miệt mài cần mẫn, những con dốc vẫn vẹn nguyên như là chờ đợi, hồ Xuân Hương vẫn xanh như là ký ức thuở nào. Đêm Đà Lạt lạnh căm căm, sương giăng mặt hồ bảng lảng, gương mặt người yêu trở nên mê hoặc lạ kỳ. Em đã đi dọc bờ hồ, gắng giương người ra mà hứng trọn hết hơi lạnh, bạn bè bỗng chốc hoá trẻ thơ, ai nấy đều sung sướng vô ngần khi hơi thở mình cuộn thành vòng khói, thả vào trong sương.

cao nguyên, người ta cưng hoa và thương rau vô ngần. Tối tối nhìn những ánh đèn thắp lên sưởi ấm những mầm rau, đã từng nghĩ rằng chẳng còn gì đẹp hơn thế nữa. Không dưng mà muốn sống mãi ở Đà Lạt, không còn vội vàng mỗi bận đi về. Cao nguyên về khuya rét run người, em không can đảm bằng cả dã quỳ mọc ven triền dốc, cứ mỗi mùa đông về lại rực rỡ như là bình minh. Muốn oà khóc vì đôi ba điều cũ rích...

thành phố tình yêu, em thực sự có được tình yêu. Họ cùng em vui trọn tháng ngày. Đến bây giờ mà trong đầu vẫn dập duềnh kỷ niệm. Đó là Jenifer Lú, là Má mì, là phi vụ bắt cóc bên hồ Xuân Hương, là những shot hình cười mỏi nhừ khoé miệng, là 4 con bò trên đỉnh Lang Biang, là tần suất sử dụng chênh lệch giữa 2 cái tivi khách sạn, là lúc mới đến tíu tít bày biện quần áo trong phòng, là xà tửu ấm lòng, là thằng con trai 9X quá đỗi mong manh, là xì căng đan phá hoại toa lét, là góc cafe run run bên hồ đầy sương, là sàn catwalk của gái hạng sang, là những chuyến taxi đông đúc và náo loạn, là chặng đường dài kể về một ngôi nhà hạnh phúc, là lung linh sắc màu của chợ, là khi tản bộ theo con dốc mòn nói chuyện linh tinh, là vòng tay ấm nồng tình cờ nhặt được. Chỉ chúng ta mới có... Về Sài Gòn rồi lại mơ về Đà Lạt. Ôi tháng ngày vui qua như cái chớp mắt, còn lại trong em là những tiếc rẻ, em đã không kịp cho một tình yêu... Cao nguyên lùi xa trong đêm, tự gợi lên trong lòng nhau nhiều nữa những hẹn hò tươi mới...

Thứ Năm, 3 tháng 12, 2009

phải lòng

Đôi khi em phải lòng một ai đó, chỉ vì mỗi nụ cười và mắt buồn da diết. Rồi sau đó lại tự vò đầu trách sao tim mình dễ dãi, giống như những cơn mưa, ào ạt đến, ào ạt đi, ướt nhem nỗi nhớ. Thảng hoặc hình ảnh những gã trai ấy vụt vội qua đầu, rất vô tình, rất huyền hoặc, khi em đang trên xe buýt, khi gió sông chiều lồng lộng thổi vào, khi sáng sớm có mưa về qua thị trấn, khi gió mùa đông cuộn thành những cơn đau. Mỗi lúc phải lòng, em lại như nhìn thấy mình thuở còn 16, hay xấu hổ và yêu một cách chẳng rõ ràng. Mấy gã trai của em, có người da ngăm, có người hát giỏi, có gã biết nuông chiều và cũng có khi cứng nhắc. Chỉ có em ngờ nghệch tin rằng mình biết giữ...

Thật ra thì em không giữ được thứ gì trọn vẹn. Lâu lâu vẫn phát cuồng lên vì không cách gì tìm lại được số điện thoại của một gã nào đấy. Em... có thể gọi đó là những cuộc tình?? Quá đủ. Em tập cách bớt nhìn sâu vào cảm xúc, vào nụ cười, vào ánh mắt để hạn chế những cơn phải lòng như vậy. Một thời gian thôi sẽ trôi hết vào trong quá vãng. Những gã trai không thể nhớ lâu và nhớ nhiều, nên hết thảy kỷ niệm dè dặt nghiêng tràn phía em... nặng trĩu... Có chi đâu, chỉ là em giữ hộ nhau đoá hồng vàng trong ngày mưa gió, vài ba lá thư nhoè chữ xanh nhàu và một mớ nữa những lần đèo nhau xuyên phố...