ME

ME

Thứ Tư, 9 tháng 12, 2009

rạng rỡ cao nguyên

Vậy là cuối cùng rồi thì em cũng về thăm lại Đà Lạt. Sau hết thảy những phân vân giữa đi và ở, em chọn đi, vì em biết rằng mình sẽ chẳng thể nào từ chối cao nguyên ấy. Đà Lạt lập đông, những vòng đèo vẫn ôm dáng núi mịt mù, những chuyến xe màu cam vẫn miệt mài cần mẫn, những con dốc vẫn vẹn nguyên như là chờ đợi, hồ Xuân Hương vẫn xanh như là ký ức thuở nào. Đêm Đà Lạt lạnh căm căm, sương giăng mặt hồ bảng lảng, gương mặt người yêu trở nên mê hoặc lạ kỳ. Em đã đi dọc bờ hồ, gắng giương người ra mà hứng trọn hết hơi lạnh, bạn bè bỗng chốc hoá trẻ thơ, ai nấy đều sung sướng vô ngần khi hơi thở mình cuộn thành vòng khói, thả vào trong sương.

cao nguyên, người ta cưng hoa và thương rau vô ngần. Tối tối nhìn những ánh đèn thắp lên sưởi ấm những mầm rau, đã từng nghĩ rằng chẳng còn gì đẹp hơn thế nữa. Không dưng mà muốn sống mãi ở Đà Lạt, không còn vội vàng mỗi bận đi về. Cao nguyên về khuya rét run người, em không can đảm bằng cả dã quỳ mọc ven triền dốc, cứ mỗi mùa đông về lại rực rỡ như là bình minh. Muốn oà khóc vì đôi ba điều cũ rích...

thành phố tình yêu, em thực sự có được tình yêu. Họ cùng em vui trọn tháng ngày. Đến bây giờ mà trong đầu vẫn dập duềnh kỷ niệm. Đó là Jenifer Lú, là Má mì, là phi vụ bắt cóc bên hồ Xuân Hương, là những shot hình cười mỏi nhừ khoé miệng, là 4 con bò trên đỉnh Lang Biang, là tần suất sử dụng chênh lệch giữa 2 cái tivi khách sạn, là lúc mới đến tíu tít bày biện quần áo trong phòng, là xà tửu ấm lòng, là thằng con trai 9X quá đỗi mong manh, là xì căng đan phá hoại toa lét, là góc cafe run run bên hồ đầy sương, là sàn catwalk của gái hạng sang, là những chuyến taxi đông đúc và náo loạn, là chặng đường dài kể về một ngôi nhà hạnh phúc, là lung linh sắc màu của chợ, là khi tản bộ theo con dốc mòn nói chuyện linh tinh, là vòng tay ấm nồng tình cờ nhặt được. Chỉ chúng ta mới có... Về Sài Gòn rồi lại mơ về Đà Lạt. Ôi tháng ngày vui qua như cái chớp mắt, còn lại trong em là những tiếc rẻ, em đã không kịp cho một tình yêu... Cao nguyên lùi xa trong đêm, tự gợi lên trong lòng nhau nhiều nữa những hẹn hò tươi mới...

7 nhận xét:

  1. oi troi oi... tiec wa' di... Gio nay` la minh dang an toi o da lat ne` troi! sao o SG roi troi?

    Trả lờiXóa
  2. em hạnh phúc quá, đã kịp có thêm cho mình những ngày thật rạng rỡ niềm vui, thỏa thích.

    Đà Lạt trong những dòng viết của em thấy hiền và duyên hết sức! :)

    Trả lờiXóa
  3. @ Má Má : phải zề kím "máu" đi nữa Má ơi :D
    @ Jera : vốn dĩ Đà Lạt hiền và duyên thế, em lỡ yêu nơi này, ko sao dứt được. Anh cũng đi đi, đông rồi :)

    Trả lờiXóa
  4. mười năm rồi a chưa gặp lại Đà Lạt đó e... mà chưa biết đến bao giờ nữa nè... T___T

    Trả lờiXóa
  5. 10 năm, đủ để anh hồ hởi cho 1 cuộc trở lại.

    Trả lờiXóa
  6. Dalat yêu kiều như cô tiểu thư mới lớn, mong manh như thiếu phụ đêm trăng và sinh động như chàng thanh niên thời đại, em nhỉ! CHị cũng yêu vùng đất này, tình yêu của tất cả vùng đất gom lại, duy nhất.

    Trả lờiXóa
  7. hầu như ai từng đến nơi này đều ko tránh khỏi tình yêu :)

    Trả lờiXóa