ME

ME

Thứ Ba, 15 tháng 12, 2009

giấc mơ có màu đỏ - vàng

Em không cuồng bóng đá, mà tại sao lại cảm thấy quá đỗi rộn ràng trong những phút giây chiến thắng như thế này. Họ, những chàng trai sân cỏ, bằng tốc độ, tình yêu và niềm đam mê, thổi vào hàng triệu trái tim Việt Nam nỗi khát khao chiến thắng tột cùng. Em đã thấy một Sài Gòn 9 giờ đêm hừng hực cờ đỏ sao vàng, tiếng trống, tiếng huýt sáo, tiếng la hét đến khản giọng, chưa cúp vàng mà Việt Nam đã là vô địch trong lòng người hâm mộ. Những người xa lạ, họ cười với nhau, ca hát với nhau, nhảy múa cùng nhau. Những hàng bán cờ, giá bao nhiêu cũng mua, trả bao nhiêu cũng bán. Tất cả vì một nền bóng đá Việt Nam rạng rỡ.

Những cầu thủ anh hùng của chúng ta, họ khóc vì hạnh phúc, họ ùa vào lòng đồng đội sau ngần ấy thời gian mướt rượt mồ hôi, dập dồn sân cỏ. Họ có biết rằng dường như có bão giữa lòng Sài Gòn vốn dịu dàng mỗi tối. Trong mắt ai nấy đều ánh lên vẻ vui sướng vô ngần, niềm vui lan toả sang cả những người không mê thể thao như em, vì chúng ta là cờ đỏ sao vàng. Rồi thì màu cờ ấy sẽ phấp phới bay trên đất nước bạn, kiêu kỳ và đầy tự hào. Bóng đá thật là kỳ lạ, quá đỗi kỳ lạ, xin chúc mừng đội tuyển Việt Nam... 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét