ME

ME

Thứ Sáu, 25 tháng 12, 2009

xưa...

Thuỷ Tiên bây giờ thì đã quá nổi tiếng, những hit và scandal thì mỗi lúc một nhiều. Tiên làm người ta nhớ tới một nàng chân thon gợi cảm, môi đỏ, ăn mặc rất chất và biết cách PR cho mình. Riêng em, sao mỗi lần nhắc đến Tiên là em lại cứ nhớ một Thuỷ Tiên thời còn cùng với Quốc Bảo, một cô bé với loại âm nhạc kén người nghe, tự sự và có chút u uất. Khi đó Tiên hát bằng bản năng của mình, sáng tác bằng nước mắt của mình, bìa album còn mộc và hơi quê. Nhưng sao em luôn có cảm giác rằng khi đó Tiên mới thực sự là Tiên, là âm nhạc, chứ không vì những lấp lánh vàng đỏ bên ngoài.

Nhạc Tiên hát bây giờ đã bớt đi những mảng tối, dễ hiểu và dễ cảm hơn. Tự dưng mà em thấy tiếc, ngày xưa em nghe Tiên hát đến điên cuồng trong những tối cô độc, nhạc của Tiên gai góc làm tim em rỉ máu. Đôi khi em cảm thấy mình thấy Tiên trong cùng những nỗi niềm rất ư con gái, lắm lúc giật mình vì có chung những khoảng lặng đến tê người. Bây giờ em vẫn thích nghe Tiên hát, vẫn là Tiên nhưng hiện đại và ngọt ngào hơn. Bởi bây giờ có muốn thì Tiên cũng khó có thể trở về làm một cô bé váy trắng ngồi bó gối và hát trong bóng đêm, sau một Quốc Bảo nồng nàn và biết cách làm thổn thức đàn bà. Chỉ là... em chờ một ai khác giống như thế mà thôi...

2 nhận xét:

  1. Chị rất rất thích nghêu ngao giai điệu Ngày bình thường, Hẹn...
    Cũng cảm như em, nhưng ko còn ưu tư nhiều như em nữa. Nói đúng ra, từ rất lâu chị thấy không còn phải tiếc cho những cái người khác có... mà họ không còn cần. Có lẽ, mặt nào đó, chị cũng đã bỏ đi ít nhiều những thứ chị có, mà chính chị cũng không còn cần, là cái để có thể viết lên một entry như em.

    Trả lờiXóa
  2. em không nếm đủ những dằn xé để có thể buộc mình quên tất cả như chị. biết sao được chị, con người thích mình thay đổi. như chị, như Tiên, sau này là như em...

    Trả lờiXóa