ME

ME

Thứ Sáu, 13 tháng 8, 2010

em ơi ru mình

Đã cứ muốn lòng mình lặng như một buổi khuya... mà cứ bị cuốn vào đời này ào ạt. Thực ra thì... em sống cho ai hở em? Nếu em sống cho những người em yêu sao còn tiếc chi một buổi chiều Sài Gòn? Nếu em sống cho em sao còn hoài bắt nạt trái tim mình bằng những đêm đay nghiến? Nếu em sống cho một điều gì khác... thì ít nhất em phải biết đó là điều chi. Em cứ loay hoay, biết đến khi nào mới chạm bến. Hay kể từ lúc ấy, đời em mãi mãi chỉ là đại dương, đại dương bao la mà cùng cực. Ai đó sẽ kéo em thoát khỏi những xô bồ phố xá, thị trấn bây giờ cũng chẳng còn là chốn bình yên. Thì em sẽ về đâu để tìm lại nước mắt không rơi vì nỗi buồn??

Em đã rất sợ và ngại đụng đến những bài Kinh, nhưng chắc là đã đến lúc hoá duyên cho mình. Kinh sẽ dạy em thiền tịnh lòng mình, làm dịu bớt vội vã trong em, hiền hoà hơn mắt nhìn của em. Từ bao giờ mà mắt em đã không còn nhìn thấy được những thứ màu hồng? Từ em chấp nhận và rời bỏ, từ em biết nắm lấy đồng nghĩa với buông tay, từ em không còn khả năng lơi lỏng, từ phũ phàng và từ những xô nghiêng. Đêm sẽ yên ả, tháng tám vẫn dịu dàng mưa, chỉ em là cay xè và xám ngoét như một thiên hà không biết cách nào để toả sáng. Vài tiếng đồng hồ mỗi ngày để trái tim đập nhịp nhẹ, để mắt nhắm hiền lành, để không còn nghĩ đến ngày mai, ngày sau, ngày sau nữa... À ơi, ngoan nào một khúc à ơi...

3 nhận xét:

  1. Mừng em đã tự "hóa duyên" cho mình.

    Trả lờiXóa
  2. em cũng ko bít là chiện này có đáng mừng hok @@

    Trả lờiXóa
  3. cứ đi để tự trả lời những hoài nghi, cuộc sống không hẹp hòi, chỉ là em có dám thử tìm câu trả lời hay không :)

    Trả lờiXóa