ME

ME

Chủ Nhật, 31 tháng 10, 2010

rằng là em

[chỉ là vì muốn làm điều gì đó trước tháng Mười qua]

Chị viết cho em, và chị sẽ gọi em là chàng trai tháng Mười. Tháng Mười của chị có nụ cười em, có hẹn hò với em, có những tin nhắn ngốc xít của em. Chị yêu nhất tháng Mười nên chị sẽ dành nó cho một người đặc biệt như em. Em còn nhớ entry đầu tiên chị viết cho em không, cái entry mang nguyên hình miếng dưa hấu đỏ loè ấy, những câu chữ chị viết hôm nay sẽ rất khác, duy có một điều là vẫn y nguyên, đố em biết đó là điều gì :) Lúc này đây chắc là em đang ăn, đang xem phim, đang ra ngoài với ai đó hay đơn giản là đang ôm gối và ngủ khò. Chị luôn thích ngồi ở nhà và đoán xem người khác đang làm việc gì, chẳng phải chị đã đoán đúng cốc cafe sữa, sofa nhung, lọ hoa thuỷ tinh và những bản tình ca đó sao [chị trật mỗi đôi giày] Chị cũng ghê quá em nhỉ!

Dạo này chị luôn thấy em trong trạng thái vui vẻ. Có thể vì em đã dần quên hết những muộn phiền, hoặc cũng có thể do chị đã không còn ở đủ gần để thấy được những muộn phiền của em. Em bé hơn chị đấy, nhưng mỗi lúc ngồi sau cho em chở, chị lại thấy em bản lĩnh, cứng cỏi và quyết đoán hơn cả chị. Chị thích những lúc như thế, rất thích, vì chị luôn muốn mình còn bé, không lớn thêm mà chỉ già thôi :D Trong mối quan hệ giữa những con người, người ta hay nhắc đến chữ duyên, còn giữa em với chị chắc phải nhắc đến phim Hàn quá. Nhưng nếu chỉ điều đó thôi thì ít quá em àh. Chị không phải là người em yêu quý nhất, không phải là người em muốn gặp nhất, không phải là người em mong nhớ nhất... với chị em cũng vậy. Nhưng chị dành vị trí thứ 2 cho em, vững vàng và ít sóng gió hơn cả. Cứ ngớ ngẩn, cứ vớ vẩn, cứ nhăng nhít, cứ lãng mạn và lãng nhách như tụi mình thế mà chị thấy bình yên. Và lần nữa chị lại mong rằng... em ơi, em cứ hiền ngoan như thế. [có một chiện lãng nhách không kém lúc viết bài này, sẽ bật mí với em sau :)]

 

 

 

Photobucket

Thứ Sáu, 29 tháng 10, 2010

30102010

Cũng chẳng biết là ** dành nơi đó cho người nào. Cô luôn quan tâm, cô luôn tò mò muốn biết, mà lần nào cô cũng thất thểu trở ra. Khi cô nheo đôi mắt mình nhìn về phía chói chang, cô thấy ** lặng lẽ trong góc nhớ của **, góc nhớ đó ở bên ngoài cuộc sống của cô. Đó có thể là mối tình đầu, có thể là người mà ** quý trọng, hay có thể là bất kỳ con bé nào thảng hoặc qua ** trong một buổi chiều, có thể không? ** luôn như thế, cay nghiệt với bản thân, và dĩ nhiên như thế nghĩa là cay nghiệt với cả cô. Vì cô nghĩ là cô yêu **

Có những dấu chân con gái trên đoạn đường cùng **, dấu chân cô không vừa. Có những giọt nước mắt con gái lách tách suốt thời niên thiếu **, nước mắt cô dành cho ** không rơi ồn ào thế. Có đứa con gái ra đi và để lại ** một mình, cô chưa bao giờ làm được điều đó. Hình như rằng hình ảnh cô khi ghép vào những thứ ** đang nhớ đều không khớp, thế nên cái góc nhớ đó... đơn phương riêng **, đơn phương riêng cô. Thì ở đây thôi, ** ở đó và mãi nuối tiếc về tình yêu, tình thương hay thứ gì từa tựa như thế, cô thì chẳng dám chắc một điều gì, không dám thương, không dám yêu, chỉ giữ ** ở đó và trân trọng. Có những khoảnh khắc cho ta mãi mãi. Cô bồng bột không tin vào mãi mãi, lại trút hết niềm tin mình vào khoảnh khắc. Vì... cô yêu **.

Thứ Ba, 26 tháng 10, 2010

mình sến

Chắc là mình sến, chắc là mình cũ, nên cô cứ hay ngồi giữa đêm mà vùi đầu vào những khúc tình xưa như quả đất. Volumn vừa đủ để giọng người rỉ rả, thanh âm vừa đủ để rung động lòng người, cô... thổn thức vừa đủ để chênh vênh bên ranh giới của nước mắt. Người xưa viết tình ca sao mà chơn chớt, sao mà thiệt thà, đôi khi chỉ cánh bướm dòng sông, chỉ gác nhỏ mưa buồn, chỉ mái trường áo trắng, chỉ chia ly, chia ly, và mãi mãi chia ly... Giống như những dòng sông qua, không dòng nào trở lại. Chắc là cô sến.

Chỉ vài nốt nhạc đầu mà cô đã cồn cào, như cảm giác được rằng mình đã tìm đúng, tìm đúng cái người tâm sự hộ cho mình, tìm đúng người trách mình, tìm đúng người để mình trách. Nhạc sến, nhạc quê hương, nhạc tình, những bài ca mà cô không biết là sẽ còn theo tuổi trẻ được bao lâu. Tình ca bây giờ nếu không quá khó hiểu thì cũng quá dễ dãi, hời hợt, thô thiển, không sến nên chắc là khó khăn để mà viết ra những mượt mà. Cô vẫn miệt mài tìm điều gì đó giữa những đường ray, quãng đường im ắng... im ắng... con tàu chưa đến hay là đã đi qua, tiếng hát người nào vừa vọng sang hay là sắp hết... [mà nghe mênh mang]... đời việc gì đến sẽ đến, nhưng ai bạc bẽo mình vẫn không-đành-lòng-quên...

Thứ Bảy, 9 tháng 10, 2010

những nụ cười màu xám


Cô đã bắt đầu từ nụ cười, những nụ cười không mang màu rạng rỡ, những nụ cười màu xám... Khi một ai đó muốn nói với cô rằng họ ổn, họ sẽ cười, cô thấy nụ cười sao mà nhạt thếch. Thà rằng là họ khóc, chân thật và mềm mại, gương mặt nhão nhoẹt lấm lem nhưng mà thoả. ** chưa bao giờ tìm đến cô mỗi khi buồn, nếu bí bách thì ** cũng quay lưng lại, giấu nước mắt đi một nơi nào đó, không nhìn về phía cô. Vậy nên cô không an ủi được, cô chỉ nhìn ** lặng lẽ từ phía sau, tấm lưng thân thuộc ấy run lên bần bật, cô đã đứng ở vị trí ấy rất lâu, rất lâu... cho đến khi ** quay lại, và vẫn là nụ cười ấy, cô ghét nụ cười ấy, nụ cười mang màu xám ấy.
Có buồn cười không khi mà người ta tìm nhau chỉ để khóc? Có hạnh phúc không khi sau lúc khóc người ta thấy nước mắt mình không vô nghĩa? Có xứng đáng không khi cô muốn được là người ngồi nghe ** khóc? Cô không quan tâm là tuyến lệ có ảnh hưởng thế nào đến những dây thần kinh cảm xúc, chỉ biết rằng cái người đang ngồi trước mặt mình đấy, cái đôi mắt đỏ đang căng tròn ra đấy, cái mũi đang dần đỏ nhừ lên đấy, chúng cần được giải thoát. ** không phải một gã trai mềm yếu, cô biết, ** luôn thừa những nụ cười nhạt như thế, cười không vì niềm vui, cười không vì hạnh phúc, cười vì trước nỗi đau đã trở nên bất lực. Thế nên bây giờ, với **... cô chỉ có thể ngồi trầm tư ở một nơi rất xa, có phải vì thế không mà nụ cười ** sao mà đắng chát, bờ vai không dám run, mắt không dám đỏ. Nếu có... chỉ là một cơn mưa, trôi ngang... trôi ngang...

Thứ Hai, 4 tháng 10, 2010

viết lúc vừa mới 23

Ngày 4 tháng 10, ngày cả nước phòng cháy chữa cháy, ngày nhà thơ Tố Hữu ra đời, ngày kỷ niệm vệ tinh nhân tạo đầu tiên thế giới phóng lên quỹ đạo LEO.... và mỗi năm cứ đến 4 tháng 10, môi cô lại rộn lên câu ca tự khúc ngày sinh. Cô bây giờ vẫn còn nôn nao đợi chờ sinh nhật như trẻ nhỏ, như là cô của mười mấy năm trước vòi ba mẹ bánh kem và quần áo mới... Còn nhớ lần đầu tiên tổ chức sinh nhật ở nhà, sắp đến giờ rồi mà trời lại đổ một cơn mưa rất to, cô bé khóc nức nở với mẹ, chắc là bạn con không tới đâu. Sau một hồi mẹ dỗ dành và thay cho váy áo đẹp, bạn cô bé đến đông đủ không thiếu một ai. Sinh nhật hồi đó đơn sơ với bánh mứt, hoa quả, quà tặng hồi đó giản dị với cây viết, cục xà phòng hương trầm ngất ngây, vậy mà vui và hồn nhiên hết sức. Sinh nhật cô năm đó là mùa Trung thu, trăng tròn, sáng cả mảnh sân và lũ trẻ y như trong cổ tích.

Cô hồi lớn đón sinh nhật theo cách người lớn. Tụ tập bạn bè hát hò ăn uống, phá làng phá xóm, có khi ngủ bụi ở nhà người ta. Vẫn vui nhưng không theo kiểu hiền hoà con nít nữa... Và còn cả những năm sinh nhật một mình, cô không cần bánh kem, không đốt đèn cầy, không quần áo đẹp, không bạn bè bù khú. Cô chỉ ngồi đó và ừ àh, mình đã lại già thêm một tuổi. Vẫn nôn sinh nhật đó, mà vẫn buồn vì cái số tuổi nó cứ cộng dồn lên... 4 tháng 10 năm nay, không biết sao chứ mà trời tặng cô nguyên một cơn mưa rả rích suốt 5 giờ đồng hồ, nghe đâu là bão. Cô ngồi trong nhà dòm ra khoảng trời xám xịt, thấy hạt mưa nối nhau rơi nghiêng như là trẩy hội. Ừ thì hội mừng cô thêm tuổi mới với nhân gian. Chào hai mươi ba, cô lại dọn sẵn lòng mình để đón nhận thêm nhiều niềm vui mới, chỉ niềm vui thôi nha, nỗi buồn làm ơn kiếm chỗ khác mà đến. Vì cô có quyền tươi mới với tuổi 23. Ôi chao... cảm ơn hết thảy những sms, comment trên wall facebook, trên guestbook multiply cho cô, cho một ngày sinh nhật ngoan lành.

 

 

 

 

Photobucket