[chỉ là vì muốn làm điều gì đó trước tháng Mười qua]
Chị viết cho em, và chị sẽ gọi em là chàng trai tháng Mười. Tháng Mười của chị có nụ cười em, có hẹn hò với em, có những tin nhắn ngốc xít của em. Chị yêu nhất tháng Mười nên chị sẽ dành nó cho một người đặc biệt như em. Em còn nhớ entry đầu tiên chị viết cho em không, cái entry mang nguyên hình miếng dưa hấu đỏ loè ấy, những câu chữ chị viết hôm nay sẽ rất khác, duy có một điều là vẫn y nguyên, đố em biết đó là điều gì :) Lúc này đây chắc là em đang ăn, đang xem phim, đang ra ngoài với ai đó hay đơn giản là đang ôm gối và ngủ khò. Chị luôn thích ngồi ở nhà và đoán xem người khác đang làm việc gì, chẳng phải chị đã đoán đúng cốc cafe sữa, sofa nhung, lọ hoa thuỷ tinh và những bản tình ca đó sao [chị trật mỗi đôi giày] Chị cũng ghê quá em nhỉ!
Dạo này chị luôn thấy em trong trạng thái vui vẻ. Có thể vì em đã dần quên hết những muộn phiền, hoặc cũng có thể do chị đã không còn ở đủ gần để thấy được những muộn phiền của em. Em bé hơn chị đấy, nhưng mỗi lúc ngồi sau cho em chở, chị lại thấy em bản lĩnh, cứng cỏi và quyết đoán hơn cả chị. Chị thích những lúc như thế, rất thích, vì chị luôn muốn mình còn bé, không lớn thêm mà chỉ già thôi :D Trong mối quan hệ giữa những con người, người ta hay nhắc đến chữ duyên, còn giữa em với chị chắc phải nhắc đến phim Hàn quá. Nhưng nếu chỉ điều đó thôi thì ít quá em àh. Chị không phải là người em yêu quý nhất, không phải là người em muốn gặp nhất, không phải là người em mong nhớ nhất... với chị em cũng vậy. Nhưng chị dành vị trí thứ 2 cho em, vững vàng và ít sóng gió hơn cả. Cứ ngớ ngẩn, cứ vớ vẩn, cứ nhăng nhít, cứ lãng mạn và lãng nhách như tụi mình thế mà chị thấy bình yên. Và lần nữa chị lại mong rằng... em ơi, em cứ hiền ngoan như thế. [có một chiện lãng nhách không kém lúc viết bài này, sẽ bật mí với em sau :)]











